Chương 44

Takeshi sempai đưa tôi về tận kí túc xá rồi mới ra về. Bên ngoài trời, mưa vẫn đang vần vũ, tiếng gió rít nghe thật đáng sợ.

Tôi tần ngần đứng nhìn cảnh mưa bão trước mặt rồi bất chợt nhớ đến hắn. Không biết giờ này hắn còn đứng đó không?

Nhưng những suy nghĩ vừa mới hình thành trong đầu đã bị tôi gạt bỏ ngay lập tức. Thật ngốc khi đi lo lắng cho hắn. Hắn chắc chắn không phải là người ngu ngốc đến độ đứng nguyên tại chỗ trong trời mưa bão đó. Mà nếu hắn có khùng lên dầm mưa thật thì chắc cũng chả sao vì hắn là một thuần chủng, một vampire có sức mạnh vô biên cơ mà.

Tôi nghĩ rồi dứt khoát quay người vào trong, bỏ mặc cơn mưa điên cuồng ngoài kia.

Trong phòng, dưới ánh đèn neong ấm áp, Toru đang đi đi lại lại không ngừng, khuôn mặt ánh lên vẻ lo lắng. Thấy tôi bước vào, con nhỏ vội vàng nhảy bổ đến, dồn dập hỏi:

– Sao bây giờ mới về? Đi đâu mà để bị mưa ướt thế này? Có biết tôi lo lắng thế nào không?

– Được rồi, cậu cũng phải để cho tôi thở đã chứ._ Tôi mỉm cười nói rồi gỡ tay Toru ra khỏi vai mình. Con nhỏ nhìn tôi khẽ chu mỏ hờn dỗi:

– Tại người ta lo lắng cho mình chứ bộ. Mà thôi, bây giờ cậu đi tắm đi, trông thê thảm chưa kìa.

Toru nói rồi chỉ tay vào nhà tắm, xong lại nhìn bộ dạng ướt như chuột luột của tôi, lắc đầu chép miệng.

– Ừ._ tôi gật đầu đi đến bên tủ quần áo, vớ tạm một bộ rồi nhanh chân bước vào nhà tắm.

Nước nóng khiến tôi cảm thấy khoan khoái dễ chịu vô cùng, mọi bức bối trong lòng đều nhanh chóng tan biến. Với tay lấy cái khăn tắm tôi mở cửa bước ra ngoài rồi vừa rũ tóc vừa hỏi Toru:

– Mấy giờ rồi?

– Khuya lắm rồi, chắc khoảng một giờ. Đi ngủ đi cho lại sức._ Toru nói nhưng không quay lại, mặt vẫn mải cắm vào những trang tiểu thuyết sướt mướt.

– Ừm_ Tôi gật đầu rồi rũ mạnh tóc cho khô, bất chợt đánh mắt sang nhìn chiếc giường ngoài cùng, phẳng phiu không một nếp gấp, ngập ngừng hỏi:

– Mi..ka đâu rồi?

Nghe tiếng tôi hỏi, Toru hơi giật mình rồi quay đầu lại khẽ cau mày nhìn tôi, thở dài nói:

– Tôi không biết. Từ khi mọi chuyện bị bại lộ chẳng thấy bóng dáng cậu ta đâu cả.

– Vậy thì cậu ta ở đâu được chứ?_ Tôi lo lắng hỏi.

– Chắc là trốn chui trốn nhủi ở đâu đó. Nếu bây giờ cậu ta mà ló mặt ra thể nào cũng bị các học viên khác đuổi đánh.

– Vậy à._ Tôi khẽ nói rồi trèo lên gường trùm chăn kín lại. Những lọn tóc ướt quẹt vào mặt khiến tôi cảm thấy khó chịu, trong lòng lại ngập tràn bao thắc mắc. Đến tận bây giờ tôi vẫn không thể hiểu được tại sao Mika lại làm thế với tôi? Tôi đã làm điều gì có lỗi với cô ấy ư? Nghĩ đến đây, tôi bỗng cảm thấy buồn ngủ ghê ghớm. Hai mí mắt như muốn díp lại.

– Cậu cũng đừng ghét Mika quá. Nó làm vậy cũng chỉ vì quá yêu mà thôi.

Trước khi chìm sâu vào giấc ngủ, tôi chợt nghe thấy tiếng nói loáng thoáng của Toru.

Buổi trưa, nắng dịu dàng dải nhẹ trên sân trường. Sau khi thưởng thức xong bưa trưa tại thực xá, tôi thảnh thơi đi dạo quanh học viện. Trận mưa lớn hôm qua khiến cảnh vật trở lên hoang tàn hơn. Cây cối đều bị ngả nghiêng hoặc đổ rạp. Một vài giọt mưa vẫn còn đọng lại trên tán cây thỉnh thoảng lại đáp xuống đất, kêu đánh bộp.

Tiết trời sang xuân. Đã có nắng nhưng vẫn còn se se lạnh.

– Đánh chết nó đi, ai cho đồ ăn trộm này trở lại học viện.

Tiếng hét lớn từ đằng xa vọng lại khiến tôi giật mình vội quay đầu lại. Trên sân trường, một nhóm các vampire đáng xúm đông xúm đỏ tại một chỗ. Trông khuôn mặt ai cũng lộ rõ vẻ tức giận.

Tò mò, tôi đi đến bên đám đông đó rồi chen người vào trong cố tìm hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Bị bao vây bởi đám đông đang hừng hực lửa giận ấy là một cô gái đang ngồi bệt trên đất, tóc tai rũ rượi, khuôn mặt bị bầm tím, bên má trái có dính một miếng băng lớn.

Cô gái đưa bàn tay nhỏ nhắn lên để che mặt tránh những thứ dơ bẩn đang ném về phía mình rồi bật khóc tấm tức. Khi cô ta khẽ vén mái tóc dài rối bù của mình sang một bên, để lộ một nửa khuôn mặt, tôi chợt giật mình kêu lên:

– Mika…

Rồi không kịp suy nghĩ gì cả, tôi vội chạy ra giữa đám đông đứng chắn trước mặt Mika hét lên:

– Dừng lại…Tất cả hãy dừng lại…

Nghe thấy tiếng hét của tôi, những cánh tay đang định giơ lên vội khựng lại trong không khí.

– Làm gì vậy, còn không mau tránh ra.

– Này bạn, con nhỏ đó hại bạn cơ mà sao lại giúp cô ta.

– Đúng đấy phải đánh cho nó chừa ra chứ.

– Tránh ra đi.

Những tiếng bất bình liên tục vang lên. Tôi khẽ cau mày nhìn những sinh vật tàn nhẫn trước mặt rồi từ tốn nói:

– Đúng là cô ấy đã hại tôi vì vậy tôi muốn tự chúng tôi xử lí riêng với nhau. Các bạn có thể tránh mặt được không?

Nghe tôi nói, những khuôn mặt đang cau lại chợt giãn ra, những tiếng xì xầm lại nổi lên:

– Có được ko đây? Hay thôi đi, cứ để họ tự giải quyết.

– Đúng đấy, đánh thế là đủ rồi, lượn thôi.

– Cẩn thận với con nhỏ gian xảo đó đấy.

– Lừa thầy lừa bạn, trời đất không dung. Thôi, để người bị cô ta hại xử lí…

Mãi một lúc lâu sau, khi trên sân trường chỉ còn lại hai người, tôi mới quay đầu lại xót xa nhìn Mika, những kỉ niệm đẹp đẽ về tình bạn lại hiện về trong đầu tôi.

Là bạn sao lại thành thù, thứ gì đã biến chúng tôi trở lên như vậy? Là thứ gì mà có thể khiến cô ấy bất chấp tất cả để hại tôi? Tôi nghĩ rồi khẽ thở dài đi đến bên Mika đặt tay lên vai cô ấy. Như một phản xạ tự nhiên Mika hất tay tôi ra rồi vội vã ngồi dịch sang một bên vòng tay ôm lấy đầu gối, dáng vẻ sợ hãi.

– Đừng sợ, tôi không làm gì cậu đâu, cầm lấy và lau mắt đi này.

Tôi nói rồi rút từ trong túi ra một chiếc khăn tay đưa cho cô ấy. Nghe thấy tiếng tôi, Mika khẽ giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Nhưng chỉ trong giây lát, Mika đã vội vã quay mặt đi như để tránh ánh mắt của tôi:

– Cậu đang thương hại tôi đứng không_ Mika cay đắng hỏi tôi, bàn tay đưa lên úp lấy mặt.

– Sao tôi phải thương hại cậu, tôi thương mình còn chưa đủ nữa là._ Tôi khẽ cười.

– Vậy sao cậu ko đánh chử-i tôi như họ?

– Sao tôi phải đánh chử-i cậu như thế chẳng phải rất tốn sức sao?

– Tôi đã hại cậu cơ mà, cậu không ghét tôi sao?

– Tất nhiên là có, tôi rất ghét cậu._ Tôi thằng thừng đáp.

– Vậy tại sao…

– Vì cậu là bạn tôi, là người thứ hai trong học viện không khinh ghét dòng máu lai trong người tôi. Tuy tôi chưa thể tha thứ cho cậu và tình bạn của chúng ta cũng không thể trở lại như trước nhưng tôi luôn tin rằng cậu làm vậy vì có lí do riêng của mình. Còn bây giờ thì cầm lấy và lau mặt đi_ Tôi nói rồi đưa cho Mika chiếc khăn tay.

– Yu..me…cảm ơn cậu._ Mika run run nói rồi chợt ôm chầm lấy cổ tôi, òa lên khóc nức nở.

Trước hành động bất ngờ của Mika, tôi không biết nên làm gì chỉ lúng túng vỗ nhẹ vai cô nàng rồi vừa cười vừa nói:

– Được rồi, ngồi đây mà khóc thì không hay đâu, ta lên ghế đá kia ngồi đi.

Nói đoạn, tôi kéo tay Mika đứng dậy rồi đi đến bên cái ghế đá đẩy cô nàng ngồi xuống:

– Một cốc cacao nóng nhé, chờ tôi một chút!

Tôi nói rồi vội vã chạy đi, chốc sau trở lại với hai cốc cacao nóng trên tay. Đưa cho Mika một cốc, tôi nhẹ nhàng ngồi xuống hồ hởi nói:

– Cacao rất thích hợp trong thời tiết này, tôi xin được từ mấy chị ở bệnh xá đấy, cậu uống đi.

– Cảm ơn cậu_ Mika nói rồi khẽ nhấp một ngụm cacao, khuôn mặt chợt trầm tư khó hiểu.

– Ừm…bây giờ cậu đang ở đâu?_ Tôi ngập ngừng hỏi.

– Tôi á? Thì trốn sau dãy nhà hiệu bộ cũ thôi._ Mika chép miệng nói.

– Thế sao được, chỗ đây lắm cỏ dại mà lại ẩm thấp nữa, cậu ở đó không ổn đâu._ Tôi khẽ nhíu mày nói

– Có một khu đất trống cũng được lắm, cậu có muốn đến xem không?

– Ơ…_ tôi nhất thời không nói lên lời, kí ức đau buồn về lần bị tên vampire cấp E tấn công trong cái nhà kho ẩm thấp ấy lại hiện về.

Bắt gặp thái độ ngập ngừng của tôi, Mika chợt xụ mặt xuống nhỏ giọng nói:

– Chắc là cậu thấy tôi trơ trẽn lắm nhỉ? Đã nhận được sự tha thứ của cậu rồi giờ lại còn mặt dày muốn cậu đi xem chỗ ở của mình nữa chứ…

– Ừm…vậy chúng ta đi thôi._ Tôi cắt ngang lời Mika.

– Đi đâu cơ?_ Mika ngơ ngác hỏi tôi.

– Thì đi đến chỗ cậu đang trốn tạm._ Tôi nói rồi chủ động đứng dậy. Mika nhìn tôi bật cười vui vẻ rồi nhanh chân chạy trước dẫn đường.

.
.

Tôi theo Mika ra phía sau dãy nhà hiệu bộ, cây cối ở đây mọc um tùm rậm rạp, phải cố gắng lắm tôi mới có thể theo kịp bóng dáng của Mika.

_ Quác…quác…

Tiếng kêu rùng rợn của con quạ đen chợt vang lên bên tai khiến tôi giật mình vội quay sang ngó quanh quất, cảnh vật ở đây hoang vu đến độ đáng sợ. Chỉ trong giây lát, bóng dáng Mika đã khuất tầm mắt tôi xung quanh chỉ còn tiếng gió rít cũng tiếng quạ kêu lạnh gáy. Tôi bỗng thấy rùng mình mắt đảo như rang lạc, hét lên thật to:

– Mika…Mika cậu ở đâu đó.

Không nghe thấy tiếng trả lời, tôi lại tiếp tục lên tiếng:

– Mika, cậu có nghe thấy tôi gọi không?

– Đừng gọi nữa, tôi ở đây._ Tiếng nói lạnh lùng của Mika vang lên ở ngay đằng sau khiến tôi giật mình vội quay đầu lại:

– Cậu đi đâu mà…_ Tôi nói rồi chợt khựng người lại khi nhìn thấy khẩu súng bạc trên tay Mika_ Mi…ka, cậu đang làm gì vậy, sao lại cầm cái thứ ấy..hơ hơ, nó không phải thứ để đùa đâu.

Tôi nói rồi từ từ lùi ra sau.

– Đứng lại. Ai nói với mày là tao đang đùa. Tao không đùa đâu, hôm nay mày sẽ phải chết, chết dưới bàn tay của tao…hahahaha._ Mika gằn giọng nói rồi ngửa cổ cười như điên loạn.

– Cậu điên rồi, cậu làm thế vì lí do gì chứ?_ Tôi bàng hoàng kêu lên.

– Vì cái gì ư? Mày ngốc thật hay giả vờ ngốc thế? Mày không biết mày đã làm gì với tao ư?

– Tôi đã làm gì với cậu chứ?

– Tại sao mày lại cướp Kai của tao? Làm thế nào mà một con bé dòng lai thấp hèn như mày lại chiếm được tình cảm của cậu ấy? Mày có biết tao đã yêu Kai như thế nào không? 15 năm, 15 năm đơn phương rồi mày biết không?_ Mika đau đớn gào lên.

– Kai ư? Vì Kai mà cậu làm vậy với tôi ư?_ Tôi bàng hoàng hỏi lại.

– Đúng vậy, tao yêu Kai là sai ư? Tao làm tất cả vì cậu ấy là không đúng ư? Tại mày, tất cả cũng chỉ tại mày mà tao mới ra nông nỗi này, cũng chỉ tại mày mà tao mới đánh mất tất cả. Kể cả khuôn mặt xinh đẹp này. Mày có biết vì ai mà vết thương này mãi mãi không liền sẹo không?_ Mika hét lên rồi dùng một tay lột miếng băng ở bên má trái ra, vết sẹo dài xấu xí lộ ra trên khuôn mặt vốn khả ái ấy.

– Làm sao mà…_ tôi lắp bắp nói, trợn mắt nhìn vết sẹo trên mặt Mika.

– Là do mày mà ra hết đấy. Cuối cùng tao cũng được toại nguyện rồi, là do mày ngu ngốc mới mắc bẫy theo tao đến đây. Hôm nay mày sẽ phải CHẾT…

Mika hét lên rồi dùng tay bóp mạnh cò, nòng súng hướng thẳng vào tim tôi.

– Đừng Mika…BÙM…

Tiếng súng lớn vang lên trong bầu không khí tĩnh lặng. Tôi thấy mình từ từ bay lên rồi ngã xuống trên nền đất lạnh ngắt, mùi màu xộc vào mũi tanh nồng.

Một bàn tay to lớn đỡ lấy đầu tôi khỏi đập xuống đất, cả người tôi nằm trọn trong vòng tay lạnh lẽo của người ấy. Hương thơm của hoa anh đào, hòa quyện cùng mùi màu bay vào cánh mũi khiến đầu óc tôi mụ mẫm.

– Kai…Sao cậu lại.._ Tôi khẽ mở mắt ra, ngạc nhiên nhìn người trước mắt.

– Không sao chứ?_ Hắn khẽ nhíu mày nhìn tôi hỏi.

– Khô..ng sao_ Tôi lắp bắp nói.

– Không sao thì tốt…_ Giọng nói của hắn ngày càng nhỏ đi, bàn tay đang ôm lấy tôi dần lới lỏng.

– Kai…Kai, cậu làm sao vậy, đừng làm tôi sợ._ Tôi vùng người thoát ra khỏi vòng tay của hắn, lo lắng lay lay người hắn.

– Kai à…Má..u, không máu, tại sao lại có máu, cậu nói gì đi chứ đừng có nằm im nữa, tôi xin cậu đấy…huhuhu…

Tôi lay người hắn bằng đôi bàn tay đẫm máu của mình, bật khóc nức nở:

– Đừng chết, đừng chết mà, cậu là thuần chủng, là thuần chùng thì tại sao lại bị thương thế này, cậu không muốn bị người ta khinh thường đúng không. Mau tỉnh lại đi, huhuhu…

Những giọt nước mắt của tôi rơi xuống mặt Kai khiến hắn bừng tỉnh, khẽ mở mắt, dùng bàn tay lạnh lẽo của mình vuốt má tôi nói:

– Đừ..ng khóc, tôi không muốn thấy em khóc. Vì…tôi thích em…

Bàn tay của Kai tuột khỏi má tôi khẽ rơi bộp xuống đất, không gian bỗng trở lên im lìm đến đáng sợ. Trên trời mây đen giăng kín như tâm trạng bi thương của những vampire lúc này…

======================================

Kai sẽ chết???

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s