Chương 46

– Cậu chủ Tooya…

Tooya vừa định bế Yume bước vào kí túc xá thì chợt một người đàn ông thuộc tộc Hondo hớt hải chạy đến, khuôn mặt ánh lên vẻ lo lắng, sợ hãi.

Xem ra anh đã đoán đúng, ông ta thực sự đã thức dậy, con ác quỷ sống mấy ngàn năm ấy một lần nữa lại thức dậy với mục đích là bảo vệ dòng tộc Hondo bài trừ những kẻ làm ô uế dòng thuần chủng. Đúng là một kẻ đang sợ, sống lâu như vậy rồi mà không hề có định kết thúc cuộc sống này, đối phó với một vampire “thèm sống” như vậy, quả thực còn khó hơn lên trời.

Tooya nhíu mày suy nghĩ rồi không nói gì bước tiếp vào phòng, đặt Yume nằm xuống chiếc giường của mình, dịu dàng đắp chăn cho cô. Cô gái mỏng manh và yếu đuối như hạt sương mai này rồi sẽ phải chịu những sự trừng phạt gì từ tộc Hondo đây? Tất cả cũng chỉ tại sự xuất hiện của một mối tình không đáng có giữa con người và thuần chủng mới tạo lên cơ sự này. Và mọi hậu quả thì lại đổ lên đầu người của thế hệ sau, xã hội này thật quá bất công.

– Cậu Tooya, giờ không phải là lúc để cậu bình thản thế này đâu, ngài ấy…_Người đàn ông trong tộc Hondo sốt sắng nói.

– Ta biết, Sosen của chúng ta đã thức giấc chứ gì?_ Tooya nhẹ nhàng nói, khuôn mặt tựa hồ như không có gì để lo lắng.

– Là..m sao cậu biết, ngài ấy vừa mới thức giấc thôi mà.

– Hừ, với cái cách thể hiện phô trương như thế, đến cả những con dơi con quạ cũng phải khiếp sợ mà bay ngập trời há chẳng phải là muốn bắc loa báo cho tất cả các vampire đều biết ông ta đã thức giấc rồi ư?_ Tooya nói bằng giọng mỉa mai.

– Cậu chủ Tooya xin hãy giữ mình, đừng để những câu nói này lọt đến tai ngài ấy_ Người đàn ông kinh hãi nói.

– Haha…xem ra ta không được nói những gì mình muốn rồi, thất lễ quá, thất lễ quá._ Tooya khẽ bật cười.

– A, không…tôi không có ý đó._ Người đàn ông vội vàng lên tiếng thanh minh, sợ hãi nhìn Tooya.

– Không sao, ta hiểu mà. Nói đi, hôm nay ông đến tìm ta không phải chỉ để báo cho ta biết ông ấy đã thức dậy đấy chứ?_ Tooya nghiêng đầu dò hỏi.

– Thật không có gì qua mặt được cậu chủ. Đúng là có việc thật, ngay khi ngài ấy vừa thức dậy, đã ra lệnh gọi cậu về, phiền cậu đi gấp cho.

– Vậy sao? Ta biết rồi._ Tooya nói đơn giản rồi đứng dậy đi ra ngoài, khẽ khép cánh cửa phòng lại.

– Cậu về luôn cùng tôi chứ ạ?_ Người đàn ông nghiêng đầu cung kính dò hỏi.

– Không, ta có việc cần giải quyết trước, chưa thể về ngay được.

– Nhưng ngài ấy…

– Bảo với ông ấy rằng ta đã đợi ông ấy mười năm, bây giờ ông ấy đợi ta một chút cũng không được sao?_ Tooya nhướn mày bình thản nói rồi tiếp tục bước đi để mặc người đàn ông đang ra sức thuyết phục ở đằng sau.

——————————————————-

_Choang…

– Này Shita, cô làm sao vậy? Không khỏe chỗ nào à?

– Chá..u không sao.

– Thế sao cứ thẫn thờ thế? À…không biết dạo này có chuyện gì mà lũ quạ đen cứ bám đầy trên nóc nhà cô thế? Mau cầm xào đuổi chúng đi, quạ đen mang điềm xấu đấy.

– Vâng, cháu biết rồi. Xin phép bà cháu hơi mệt, có lẽ cháu phải về nhà trước._ Shita vội vàng cáo từ bà Kimê hàng xóm rồi vội vã bỏ đi.

– Ơ…Quái cái cô này, đã bảo ở lại ăn khoai cơ mà, haizz…

.
.

Shita vội vã bước vào nhà, khóa trái cửa lại, lũ quạ đen vẫn không ngừng kéo đến, đậu đầy trên nóc nhà.

Ông ta, con ác quỷ đó thực sự thức dậy rồi. Chuyện này không thể phủ nhận được, bà tin vào khả năng phán đoán của mình. Một giấc ngủ kéo dài 10 năm, khi thức dậy, ông ta sẽ làm gì đây? Chắc chắn ông ta sẽ không buông tha cho hai mẹ con bà, đặc biệt là Yume, con bé còn quá nhỏ để hứng chịu những bất hạnh ấy.

10 năm trước chỉ vì sai lầm ngu ngốc của mình, bà đã đánh mất người chồng yêu quý, khiến con bé bị mồ côi cha, phải chịu một cú xốc lớn đến độ mất trí nhớ.

Bây giờ bà không thể để nghịch cảnh này xuất hiện lần nữa, phải đưa Yume đi trốn ngay lập tức, trước khi con bé bị những vampire thuần chủng kia làm tổn thương. Phải rồi, dù có phải hi sinh cả tính mạng, bà cũng quyết phải bảo vệ được đứa con gái bé bỏng duy nhất của bà.

Shita nghĩ rồi vội vơ lấy cái vali nhét quần áo vào trong đó, không còn thời gian để suy nghĩ nữa, bà phải đền Lanci ngay lập tức trước khi Yume nhìn thấy ông ta, và kí ức đáng sợ của con bé sẽ trở lại, con bé sẽ không thể sống nổi nếu biết cha nó đã chết như thế nào.

– Anh à, ở trên trời có linh thiếng, anh hãy luôn dõi theo và bảo vệ mẹ con em nhé!

Shita khẽ thì thầm, ôm chặt tấm ảnh hai người đã chụp chung vào lòng. Người đàn ông trong bức hình, mỉm cười hồn hậu.

————————————————————-

Trên hành lang của dãy nhà cấp A, Takeshi hớt hải chạy đến, đứng chắn trước mặt Tooya, hổn hển nói:

– Tooya Hondo, cậu đang định đi đâu vậy?

– Hửm? Từ bao giờ cậu chủ nhà Hayate lại quan tâm đến ta vậy?_ Tooya mỉm cười mỉa mai nhìn người trước mặt.

– Hừ, tôi chẳng rảnh mà đi quan tâm đến cậu, tôi chỉ là đang lo lắng cho Yume mà thôi._ Takeshi cau mày nói.

– Yume?_ Tooya nhíu mày hỏi lại.

– Đúng vậy, tôi đã biết hết bí mật liên quan đến cô ấy rồi.

– Từ đâu cậu biết?

– Tình cờ thôi, nhưng…ông ta, người đã sống mấy nghìn năm ấy có phải đã thức dậy rồi không? Nói cho tôi biết đi, tôi muốn hiểu rõ sự tình hơn._ Takeshi nhíu mày dò hỏi.

– Hừ, không liên quan đến cậu, đừng xía mũi vào._ Tooya hừ lạnh.

– Sao lại không liên quan đến tôi? Yume đang gặp nguy hiểm tôi muốn bảo vệ cô ấy, cậu có quyền gì cấm cản?_ Takeshi bực mình nói.

– Người có đủ khả năng bảo vệ Yume chỉ có thể là ta thôi. Cậu hãy yên phận làm cậu chủ nhà Hayate đi, đừng lo chuyện thiên hạ kẻo bị vạ lây lúc nào không hay. Người mà cậu muốn đối đầu còn đáng sợ hơn cậu nghĩ nhiều đấy. Ta nói những lời này cũng chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi, tạm biệt._ Tooya nói rồi nhanh chóng bỏ đi.

– Nếu người đó đang sợ như vậy thì cậu phải để cho tôi góp sức với chứ, đồ ích kỉ._ Takeshi giận dữ gào lên ở đằng sau trong khi bóng Tooya đã mất hút trong hành lang lớp học.

.
.

– Anh Tooya, anh đến rồi sao? Em đã theo lệnh của anh bắt con bé đó về đây rồi, anh có muốn tự mình xử lí không?_ Một vampire quý tộc kính cẩn nói với Tooya.

– Không cần đâu, cậu làm tốt lắm.

– Hay anh để em xử lí cho, loại này không cần anh đụng tay đến, chỉ cần xuyên một nhát là xong thôi.

– Đừng vội_ Tooya vội vã đưa tay lên ngăn lại rồi khẽ mỉm cười nhẹ nhàng nói_ Ta vừa nghĩ ra một cách hay, xem ra cô ta vẫn còn giá trị để lợi dụng. Cứ giam giữ và trông cô ta thật chặt sẽ có lúc phải dùng đến.

– Vâng, em biết rồi.

– Ừm, vậy làm việc đi. Ta có việc phải đi trước…đã đến lúc đi gặp ông cố rồi.

Tooya nhếch môi rồi thản nhiên bước đi.

========================================

Chắc mọi người cũng đoán ra được “cô ta” là ai đúng không??

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s