Chương 49

_ Rầm…

Kai bị đánh bật ra đằng sau, cả người đập vào thân cây cổ thụ khiến nó đổ rạp. Chỉ bằng một lực tay khá đơn giản Kotoshi đã có thể khống chế được thằng con trai bất trị.

Một dòng máu tươi khẽ rỉ ra từ miệng Kai, cậu lấy tay hằn học lau đi rồi từ từ đứng dậy gườm gườm nhìn Kotoshi. Vết thương trên vai vẫn chưa lành khiến cậu đau buốt, máu chảy ướt một vùng khoang áo.

– Ngươi vẫn chưa phải là đối thủ của ta đâu, đừng cố nữa._ Kotoshi khinh thường nói.

– Hừ…_ Đã quá rõ bản tính tự phụ luôn coi mình là nhất của Kotoshi nên Kai không thèm nói gì chỉ nhếch môi mỉm cười lạnh lùng rồi nhanh nhẹn lao đến phản đòn.

Không kịp phản ứng nên Kotoshi lãnh nguyên một cú đá chí mạng vào mạn sườn, đau đến hộc máu mồm.

Bị chính đứa con trai mà mình luôn coi thường hạ thủ, Kotoshi tức điên lên lao đến như một hung thần liên tục ra đòn quyết liệt. Dường như trước mắt ông ta không phải là đứa con trai của mình mà là một kẻ thù, một kẻ thù không hơn không kém.

_ Hự…_ Kai nằm sấp trên sân trường, máu vương đầy trên sàn đá, vốn không phải là đối thủ của Kotoshi nay lại bị thương ở vai nên cậu không có khả năng chống cự, cả người lĩnh đủ những đòn đánh mạnh như vũ bão.

Chàng trai tuấn mĩ luôn mang vẻ lạnh lùng cao ngạo nay lại bị đánh gục trên đất, chiếc áo trắng vương đầy máu. Vẻ đẹp vẫn không hề bị lụi tàn trong đêm trắng sáng.

– Đây là trận đòn cảnh cáo cho người từ lần sau nên biết tự lượng sức mình._ Kotoshi trừng mắt nhìn Kai nói rồi vội vã quay đầu bỏ đi. Ông thực sự đã để mất quá nhiều thời gian cho thằng con trai bất trị này, bây giờ phải mau chóng đi tìm con bé nghiệt chủng đó.

– Đứng lại._ Kai lạnh lùng hét lên, rồi vụt đứng dậy nhanh như cắt lao đến đứng chắn trước mặt Kotoshi:

– Nếu ông muốn bắt Yume thì hãy bước qua xác tôi trước đã.

Kotoshi nhìn khuôn mặt trắng bệch cùng chiếc áo vương đầy máu của Kai vừa ngạc nhiên vừa giận dữ. Thằng nhóc này thực sự đã bị tình yêu làm cho ngu muội rồi:

– Ngươi đúng là đồ ngốc, ngươi làm như vậy để được cái gì chứ?_ Kotoshi gầm lên tức giận._ Ngươi hi sinh cả mạng sống vì con bé đó nhưng liệu nó có yêu ngươi không? Từ nhỏ nó và Tooya Hondo đã ở bên nhau, dù ngươi có làm gì đi nữa thì cũng chỉ là người thứ 3 thôi.

– Đó là việc của tôi, không cần ông bận tâm._ Kai lạnh lùng nói.

– Ta biết, vì thế ta cũng không hề muốn để tâm đến ngươi. Chỉ có điều…nếu đánh chết ngươi ta sẽ bị người đời lên án và dĩ nhiên là chuyện đó sẽ làm ảnh hưởng đến danh tiếng của ta.

– Haha…_ Kai ngửa cổ lên trời bật cười khan rồi bất chợt lạnh mặt mỉa mai nói_ Đúng là trưởng tộc nhà Akatsuki có khác suy nghĩ lúc nào cũng thật thấu đáo. Chả thế mà qua lời nói xảo trá của ông cái chết của mẹ tôi lại bị biến thành một vụ bỏ tộc theo con người, thật đáng khâm phục, đáng khâm phục.

– Mày…cấm ăn nói linh tinh._ Kotoshi gầm lên, dùng dây xích ma dắt ở ngang lưng quật mạnh vào người Kai khiến cậu bắn ra xa.

_ Rầm…_ Tiếng cơ thể rơi xuống đất thật lạnh lẽo khốc liệt. Kotoshi dường như vẫn chưa hết giận tiếp tục lao đến chỗ Kai dùng dây xích ma quật túi bụi. Đúng lúc ấy chợt có một giọng nói lạnh lùng vang lên:

– Akatsuki, ngươi còn ở đây làm gì vậy?

Từ trong bóng tối sâu thẳm Demonzu nhẹ nhàng lướt đến, đôi bàn chân hắn di chuyển nhẹ nhàng đến nỗi ta có cảm giác như hắn không hề chuyển động, trên tay hắn con cú Blood đang rũ lông, đôi mắt màu hổ phách sáng quắc giữa đêm tối, tỏa ra một sát khí đáng sợ.

Kotoshi như người tỉnh mộng, vội vã cất dây xích ma ra sau lưng cung kính cúi đầu chào Demonzu:

– Ngài đã đến rồi ạ!

– Ừm tất nhiên là phải đến chứ, đến để gặp cháu trai và cháu gái ta mà hahaha_ Demonzu mỉm cười một cách man rợ rồi khẽ liếc mắt về phía Kai lạnh lùng hỏi_ thằng nhóc này là…

– Một tên vampire không đáng để lưu tâm thôi ạ._ Kotoshi vội vàng nói.

– Ừm…vậy được. Chúng ta đi thôi, phải nhanh chân nên không con thỏ con chạy mất hahaha…

Deemonzu hài lòng nói rồi khẽ phất áo bỏ đi, Kotoshi lạnh lùng liếc mắt nhìn Kai rồi cũng quay người bước theo Demonzu.

Kai co chặt bàn tay cố gượng người đứng dậy nhưng không thể, máu từ miệng cậu cứ tuôn ra xối xả. Nhìn theo bóng Demozu và Kotoshi đã khuất Kai khẽ bật cười khinh bỉ nói:

– Các người cứ đuổi đi, đuổi nữa đi. Bây giờ có lẽ cô ấy đã chạy rồi haha.

Đêm…thật lạnh lẽo và đơn côi, cơ thể Kai cũng lạnh dần theo từng cơn gió. Đau quá, thực sự rất đau, trái tim cậu đang rỉ máu, tâm hồn cậu đang xao động. Ngày hôm ấy có phải mẹ cậu cũng từng đau như thế này, máu của bà cũng chảy ra nhiều như thế này? Liệu đây có phải là một kết thúc của cậu, bà ấy đang chờ cậu, bà ấy muốn cậu trở về vòng tay của mình. Một kết thúc ở trần thế nhưng lại là một bắt đầu ở một nơi nào đó rất xa xôi.

Nhưng cậu chưa muốn chết, thực sự chưa muốn chết vì cậu đã tìm ra một vòng tay khác, một tay cũng ấm áp và đầy tình thương như của mẹ. Cậu thực sự không muốn rời xa nó.

Một giọt nước mắt chợt lăn dài trên má Kai chạy dọc qua sống mũi rơi xuống bờ môi lạnh ngắt. Ai nói con trai không được khóc, ai nói một người lạnh lùng sắt đá như cậu không thể rơi lệ? Nước mặt của một vampire còn mặn hơn, đắng hơn nước mắt của người bình thường gấp bội lần.

“Một lần nữa hãy con có được tình yêu ấm áp của mẹ…”

– Haizzz thằng nhóc nhà Akatsuki, thật đáng thương. Tubo vác hắn về.

– Vâng ạ!

—————————————–

– Két…két…

Ánh sáng vàng heo hắt lọt vào từ cánh cửa chính khiến căn phòng hầm tăm tối trở lên sáng sủa hơn. Mika khẽ nhíu mày choàng tỉnh giấc, đôi mắt cô vẫn nheo lại vì chưa quen với sự xuất hiện đột ngột của ánh sáng.

– Cô tỉnh rồi à?_ Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang sắc thái lạnh lẽo bất chợt vang lên. Tooya đã đứng trước mắt Mika tự lúc nào, đôi mắt đen huyền của anh khẽ nheo lại chăm chú nhìn cô, đôi môi đẹp thoáng nở một nụ cười hài lòng.

– Anh Tooya…em…_ Mika lắp bắp đầy sợ hãi, cả người run lên từng đợt. Cô biết bản thân mình đã gây ra chuyện kinh khủng nào và chắc chắn con người này sẽ không tha thứ cho cô, vết sẹo trên má đã nhắc cô điều đó.

Tooya dường như không để ý đến thái độ sợ sệt của Mika, anh chỉ lặng lẽ ngắm nhìn cô, những ngón tay thanh tú nhẹ nhàng lướt trên sống mũi cô:

– Kĩ thuật của Innuka thật tốt, có thể hóa trang được tuyệt vời như vậy. Giống đến nỗi ta cũng phải giật mình. Nhưng…chỉ riêng chỗ này là không thể giống được._ Tooya khẽ mỉm cười hài lòng nói, ngón tay anh lướt nhẹ trên đôi mắt đen huyền của Mika. Trong lòng bất chợt dâng lên một xúc cảm ngọt ngào khi nhớ đến đôi mắt màu xanh dương ấy. Trên đời này có lẽ chỉ mình cô ấy mới có được đôi mắt đẹp như vậy.

Trước thái độ kì lạ của Tooya, Mika càng hoảng kinh hơn, mồ hôi vã ra như tắm, cố gắng né đầu sang một bên để tránh bàn tay của Tooya, Mika run rẩy nói:

– Anh Tooya, anh nói gì vậy em không hiểu? Giống, giống ai cơ?

– Chuyện này cô không hiểu thì hay hơn._ Tooya nói rồi khẽ cúi đầu ghé sát vào tai Mika._ Tôi có chuyện muốn nói với cô.

– Anh Tooya, em xin lỗi, em thực sự xin lỗi. Là em ngu dại, em đã không nghe lời cảnh báo của anh._ Mika nhìn Tooya bằng đôi mắt van nài, giọng nói gần như sắp khóc.

Tooya không nói gì chỉ nhếch môi cười nhẹ rồi rút ra một con dao sáng loáng. Anh đưa con dao lên cao, nheo mắt để xác định độ sắc bén của nó rồi từ từ kề sát vào người Mika.

Mika mở to mắt nhìn con dao đã từng tạo ra vết sẹo trên má mình, cơ miệng cứng lại hoàn toàn, nước mắt cứ thế ầng ậc chảy ra. Cô sắp chết rồi ư? Không còn cơ hội sống sót nào dành cho cô nữa ư? Mika đau đớn nghĩ thầm rồi từ từ nhắm mắt lại chờ đợi mũi dao cắm sâu vào tim mình.

_ Phựt…

Trong bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người tiếng dây xích đứt vang lên thật khô khốc.

Chờ đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy động tĩnh gì, Mika từ từ mở mắt ra, đập vào mắt cô là nụ cười nửa miệng của Tooya, bàn tay anh khoéo léo xoay một vòng con dao sắc rồi nhanh nhẹn dắt nó vào lưng quần.

– Anh Tooya sao lại…_ Mika tròn mắt nhìn Tooya, ngạc nhiên thốt lên.

– Cô nghe đây, bây giờ ta sẽ thả cô ra…

– Thả em ra?_ Mika nghi ngờ hỏi lại, nét mặt thoáng vẻ sung sướng. Cô biết Tooya không phải là người hay nói đùa chỉ có điều cô vẫn chưa tin được là anh ấy không trừng phạt cô.

– Đừng vội mừng. Cô nghe đây, cô đã phạm một sai lầm lớn là sử dụng súng bạc trong trường, không những vậy còn làm bị thương Kai Akatsuki. Gia tộc cậu ta và hội đồng vampire chắc chắn sẽ không tha cho cô. Ngoài kia, cha Kai và Demonzu người đứng đầu hội đồng vampire đang truy lùng cô. Nếu cô không chạy nhanh chắc chắn sẽ bị họ giết chết._ Tooya lạnh lùng nói.

– Truy lùng em ư?_ Mika kinh hãi hét lên.

– Đúng vậy, đáng ra ta phải nộp cô cho họ nhưng nể mặt Yume ta sẽ thả cho cô một con đường sống. Bây giờ cô chạy đi, không nhanh chân là không giữ được tính mạng đâu. Ta chỉ có thể giúp cô đến đây thôi._ Tooya khoanh tay bình thản nói.

Nghe những lời Tooya nói, Mika mặt mày tái xanh, vội vã xách váy chạy như bay ra ngoài, đôi gọng xiềng ở chân đã bị cắt đứt kêu liểng xiểng. Ra đến cửa, cô chợt quay đầu lại, nhìn Tooya bằng đôi mắt cảm kích:

– Tooya sempai, em cảm ơn anh, rất cảm ơn anh.

Nhìn theo bóng Mika đã khuất sau cánh cửa tầng hầm, đôi mày thanh tú của Tooya khẽ nhíu lại. Nhưng chỉ trong tích tắc nó lại dãn ra, khuôn mặt anh nhanh chóng trở về với vẻ bình thản như thường:

– Mika Hintana, xin lỗi cô nhưng ta không thể làm khác được. Để bảo vệ Yume, ta buộc phải lợi dụng cô.

Tooya khẽ nhắm mắt nói rồi nhẹ nhàng thả chân theo hướng kí túc xá cấp C.

———————————————–

_ Hộc…hộc…hộc…_ Mika bấu mạnh tay vào bệ đá, thở hổn hển. Hai dây xích nặng nề luôn phát ra những tiếng kêu liểng xiểng như muốn kéo bước chân cô lại.

Ở đằng xa, bằng đôi tai nhanh nhạy của mình Demonzu và Kotoshi đã phát hiện ra tiếng xích sắt. Không ai bảo ai hai người họ vội vã dừng lại nheo mắt nhìn về phía phát ra tiếng xích.

– Ngài Demonzu hình như có người…_ Kotoshi khẽ nghiêng đầu dò hỏi.

– Ta biết._ Demonzu trầm ngâm nói.

– Vậy chúng ta…

– Tới đó xem sao._ Demonzu khẽ gật đầu rồi nhẹ nhàng bước lên trước, mái tóc trắng dài đến đầu gối khẽ tung bay trong màn đêm, tạo ra một vẻ đẹp vô cùng quỉ dị.

Chẳng mấy chốc Demonzu và Kotoshi đã tìm ra nơi phát ra tiếng xiềng xích, vừa nhìn thấy khuôn mặt Mika, Kotoshi đã vội vã kêu lên như thể bắt được vàng:

– Demonzu, ngài xem. Chính là con bé đó Yume Hana.

– Chính là con bé đó ư?_ Demonzu phấn khích kêu lên, lia nhanh mắt theo hướng chỉ tay của Kotoshi. Đôi mắt hắn chợt sáng lên khi nhìn thấy Mika, khuôn mặt nhăn nheo để lộ ra một nụ cười đầy tà niệm.

– Hahaha…thằng nhóc Tooya còn nói sẽ bảo vệ con bé cẩn thận vậy mà giờ lại nó chạy nhung nhăng trên sân thế này. Xem ra mọi chuyện còn dễ dàng hơn ta tưởng nhiều_Demonzu khẽ nheo mắt nói.

– Ngài Demonzu, với con nhóc này ngài không cần động tay tới đâu, hãy để tôi làm việc đó._ Kotoshi vội vã nói rồi rút từ thắt lưng ra một dây xích ma dài và lớn.

– Không_ Demonzu nói rồi dứt khoát đưa tay lên chặn Kotoshi_ Ta muốn tự mình giải quyết đồ nghiệt chủng ấy. Chỉ một đòn dứt khoát không cần phải nói nhiều.
Dứt lời, Demonzu lẹ làng lao đến, bàn tay hắn tự động biến thành một lưỡi mác nhọn hoắt sáng loáng. Cử động nhẹ nhàng đến độ không nghe thấy một tiếng động nhỏ.

_ Phập…

Một âm thanh khô khốc, lạnh lùng vang lên. Lưỡi mác nhọn hoắt nhanh chóng cắm phập vào người Mika rồi xuất thần rút ra, mọi việc diễn ra trong vòng chưa đầy 5 giây.

Mika cảm thấy đầu óc quay cuồng, cả người cô ngã ập xuống, máu từ miệng, từ lưng chảy ra như xối ướt đẫm cả nền gạch, vết thương do bị đâm bất ngờ như một hố đen sâu thẳm không ngừng tuôn máu, bên tai cô vẫn văng vẳng câu nói lạnh lùng và đầy phấn khích “tạm biệt cháu gái”.

Giờ phút này cô có thể cảm nhận rõ rệt cái chết đang cận kề, chết mà không hề biết tại sao lại chết, chết mà không biết người nào đã giết mình. Trong đêm tối lạnh giá chỉ mình cô nằm hấp hối trên sân trường, cảm nhận dòng máu nóng tuôn trào từ miệng mình, tanh quá, đáng sợ quá.

Có lẽ đây chính là báo ứng của cô, một báo ứng thích đáng cho những việc xấu xa mà cô đã làm, những việc mà trời không dung, đất không tha. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi còn sót lại của cuộc sống, nước mắt nóng hổi trên gương mặt cô bất chợt tuôn trào, cô ước có một người, chỉ một người thôi cũng được, đến đây nắm tay cô, truyền cho cô chút hơi ấm le lói và khóc thương cho cái chết của cô.

Nhưng chắc sẽ không đâu, số phận có lẽ đã mặc định, đời này cô phải chết trong cô đơn và ghẻ lạnh.

Tạm biệt, tạm biệt tất cả…

Mika lẩm bẩm rồi giật người lần cuối, máu trong miệng cô đã ngừng chảy, cô buông tay và từ từ nhắm mắt chìm vào trong miền cực lạc.

– Xong rồi_ Demonzu hài lòng xoa hai tay vào nhau và nói với Kotoshi.

– Vậy bây giờ chúng ta sẽ…_ Kotoshi ngập ngừng dò hỏi.

– Tất nhiên là đi về, triệt tiêu được con bé này thì coi như ta đã xong việc. Hahaha, ta thật không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng như thế.

– Vâng, khả năng ra đòn của ngài quả thực quá xuất thần._ Kotoshi nói bằng vẻ khâm phục.

– Được rồi. Bây giờ đi thôi, ta sẽ thưởng cho ngươi vì đã có công giúp ta lần này._ Demonzu khẽ nhếch môi nói rồi thỏng thả bước lên trước nhằm hướng cổng trường.

Nhưng con cú trên tay hắn lại không ngừng rít lên những tiếng chói tai, nó nhất quyết sống chết bấu vạt áo Demonzu kéo lại, con cú có những biểu hiện vô cùng bất thường. Nhận ra được sự khác lạ của con thú cưng, Demonzu khẽ nhíu mày đứng khựng lại, hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt hổ phách của con cú và rít lên:

– Có chuyện gì vậy Blood, đừng làm hỏng ngày vui của ta.

Con cú không kêu ầm ĩ nữa mà lặng lẽ hất mỏ về phía cái xác của Mika. Dưới ánh trăng sáng tỏ, lớp mặt nạ trên mặt Mika dần bị bóc trần. Do tác dụng của máu, khuôn mặt thật của Mika dần hiện ra dưới ánh trăng.

Demonzu gần như điên lên khi nhìn thấy khuôn mặt thật của người mà hắn vừa giết hại. Hắn nghiến răng, dậm chân hét lên một tiếng long trời lở đất:

– THẰNG OẮT CON TOOYA, MI DÁM LỪA TA…AAAAA…

– Ngài Demonzu…vậy giờ chúng ta…

– Còn làm gì nữa, mau đi tìm con bé đó_ Demonzu lại gầm lên tức giận, máu nóng dồn lên khiến khuôn mặt nhăn nheo trắng bệch của hắn trở lên đỏ bừng.

——————————————————

_ Rầm…_ Tooya tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn đá bên cạnh khiến nó gãy vụn. Anh khẽ co bàn tay đã rướm máu nghiến răng đầy tức giận:

– Con cú chết tiết, dám phá hỏng chuyện lớn của ta.

– Anh Tooya, anh sao vậy?_ Tôi lo lắng lên tiếng, đôi mắt liếc chừng về phía bàn tay đẫm máu của anh ấy. Chưa bao giờ tôi thấy Tooya sempai giận dữ như vậy, hình như đã có chuyện gì không tốt vừa mới xảy ra.

Nghe thấy giọng nói của tôi, khuôn mặt anh ấy dần trở lên tĩnh lặng, đôi hàng lông mày thanh tú từ từ giãn ra.

– Ta không sao đâu, chỉ là một chút chuyện ngoài ý muốn thôi.

– Anh không sao thì tốt quá._ Tôi khẽ mỉm cười rồi chợt ngập ngừng nói_ Nhưng anh Tooya, liệu Kai có…

– Akatsuki? Hừ…_ Khuôn mặt Tooya chợt đanh lại, đôi mắt đen huyền trở lên tối sầm._ Em thật quá đáng đấy Yume.

– Ơ…em.

– Nếu ta là người tình nguyện ở lại, liệu em có lo lắng cho ta như lo cho hắn không?_ Tooya hỏi bằng đôi mắt u buồn, giọng nói lành lạnh của anh ấy như mũi kim nhọn hoắt đâm vào trái tim tôi, khiến tôi có cảm giác vô cùng tội lỗi.

– Em…xin lỗi._ Tôi khẽ nói, nước mắt gần như rớt ra ngoài.

Tooya sempai nhìn tôi khẽ thở dài, anh ấy nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng, dùng những ngón tay thanh tú lau vệt nước mắt chỉ trực trào ra trong khóe mắt tôi:

– Ta xin lỗi, thực sự xin lỗi vì đã khiến em buồn.

Không hiểu sao tôi vẫn để yên cho anh ấy ôm, một cảm giác ngọt bất chợt xâm chiếm trái tim tim, giống như niềm hạnh phúc nào đó trong quá khứ đang tràn về. Khuôn mặt nóng đỏ, ngượng ngùng của tôi dần trở lên bình thản như thể việc tôi và anh Tooya ôm nhau là một thói quen, một việc mà xưa nay chúng tôi vẫn luôn làm.

Đúng lúc ấy, mẹ tôi bất chợt bước vào, khuôn mặt bà đanh lại khi nhìn thấy tôi và Tooya sempai. Nhanh như cắt, tôi vội vã rời khỏi vòng tay của anh ấy và chạy biến ra ngoài. Ôi ôi ngượng quá huhuhu…

—————————————-

– Cậu có biết mình đang làm cái gì không? Yêu ngay chính cô em họ không phải là vam thuần của mình ư? Đúng là cậu điên rồi._ Shita tức giận nói.

– Cô đừng nói nữa, giờ không phải là lúc để bàn chuyện đó. Hắn đến rồi._ Tooya đanh mặt nói.

– Hắn…đến rồi sao?_ Shita lắp bắp nói, khuôn mặt bà trở lên tím ngắt, ác quỉ, con ác quỉ đó đến rồi ư? Vậy Yume của bà phải làm sao đây?

Cảm nhận được sự lo lắng của Shita, Tooya vội vã lên tiếng:

– Cô đừng lo, có một lối thông qua đường hầm trong phòng ta để đi ra ngoài, cô hãy dẫn Yume đi theo đường đo.

– Vậy còn cậu?

– Ta ư? Ta phải ở lại để chặn chân hắn trước, nếu không chuyện hắn đuổi kịp hai người là không thể tránh khỏi. Chỉ có điều ta lo lắng…_ Tooya chợt ngập ngừng.

– Lo cái gì?

– Lối đi ra bằng hầm khá là khó, nhiều ngóc ngách nên nếu không có ta chỉ sợ hai người khó ra được._ Tooya đăm chiêu nói.

– Tôi sẽ đưa mẹ con Yume ra.

– Cả tôi nữa.

Từ ngoài, hai chàng trai tuấn mĩ bước vào, khuôn mặt của họ bừng bừng khí thế. Đôi mắt đen thẫm của Tooya chợt sáng lên. Anh khẽ mỉm cười hài lòng nói:

– Rất tốt, hai người đến thật đúng lúc. Vậy Yume và Shita sama phải trông cậy cả vào hai người rồi Takeshi Hayate, Takumi Hayate…

——————————————
Chap này đã có một cái chết và chap sau sẽ có thêm một cái chết nữa. Mọi người hãy thử dự đoán xem cái chết đó là của ai?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s