Chương 52


Part 1: Trở về thăm họ ngoại
.

Tôi sinh ra trong nụ cười ấm áp của ba và đôi mắt lấp lánh ánh dương của mẹ. Từ khi bắt đầu có nhận thức tôi đã biết mình là vampire, một vampire dòng lai thuần chủng.

Gia đình tôi sống hạnh phúc trong một căn nhà gỗ sồi nâu ấm áp nằm biệt lập với vùng Kansai, quanh năm gió thổi đìu hiu, hoa thơm đua nở.

Trong kí ức của tôi lúc ấy, ba mẹ là người của hai thái cực Nam Bắc. Mẹ tôi thích vẻ đẹp kiêu sa, lộng lẫy của hoa hồng hệt như nét đẹp toát ra từ con người của bà nhưng ba tôi lại yêu màu phấn trắng pha chút hồng đầy nét thi vị của hoa anh đào cùng vẻ đẹp phóng khoáng, tự do trong gió của nó.

Mẹ tôi hay gắt gỏng và hơi “dữ” còn ba thì lúc nào cũng mỉm cười dịu dàng. Mẹ tôi không biết nấu ăn dù là món dễ làm nhất như trứng luộc vào tay bà cũng hỏng nhưng ba tôi thì lại là một đầu bếp tài ba.

Hai người họ, một vampire, một con người khác nhau từ thân phận cho đến tính cách nhưng lại có chung một tình yếu cháy bỏng vượt qua mọi định kiến đương thời.

Cuộc sống của gia đình tôi cứ êm đềm trôi qua như vậy cho đến khi tôi 6 tuổi, một sự việc đã xảy ra khiến chúng tôi có một chuyến đi rất xa, chuyến đi ấy thực sự đã làm thay đổi toàn bộ số phận của tôi.

Hôm ấy, trời âm u và không một gợn mây.

_ Choang…

Đang ngồi trước hiên nhà vuốt ve con cún Chiri, tôi chợt giật mình khi nghe thấy tiếng đổ vỡ trong nhà, chắc là mẹ tôi “lại” đánh rơi chén đĩa.

Thật kì lạ, dưới sự hướng dẫn tận tình của ông thầy đẹp trai, dịu dàng là ba tôi mẹ đã dần đảm đang hơn, không còn hậu đậu làm rơi chén đĩa như trước nữa, vậy mà lần này lại…

Không phải đã xảy ra chuyền gì rồi đấy chứ?

Tôi nghĩ rồi vội đặt con cún xuống thềm chạy vào trong bếp. Đúng lúc ấy, ba tôi cũng từ phòng đọc sách trở ra, ông lo lắng nhìn khuôn mặt tái mét của mẹ tôi rồi dịu dàng hỏi:

– Shita, em làm sao vậy?

Đôi vai gầy của mẹ tôi khẽ run nhẹ, bà ngước khuôn mặt tái xanh và đẫm nước mắt của mình lên nhìn ba tôi rồi gục đầu vào ngực ông khóc nức nở.

Ba tôi khẽ nhíu mày rồi dùng bàn tay to lớn của mình vuốt nhẹ mớ tóc rối của mẹ hỏi nhỏ:

– Nói cho anh biết đi, có chuyện gì à?

– Trong tộc…Hức…_ Tiếng nấc của mẹ tôi vang lên nghẹn ngào.

– Trong tộc làm sao?

– Người trong tộc vừa gọi điện báo vể…anh ấy, anh ấy… đã chết rồi._ Mẹ tôi đau đớn nói trong nước mắt.

– Anh ấy? Ai?_ Ba tôi nhíu mày hỏi lại.

– Anh trai em Lathan Hondo, người mà…người mà em đã từng yêu._ Mẹ tôi trả lời thành thật, giọng nói nghẹn ngào của bà có pha chút ngượng nghịu khi nhắc đến người đàn ông đó.

Đôi mắt nâu của ba tôi hơi tối lại nhưng ông không nói gì chỉ vuốt ve mái tóc của mẹ tôi rất dịu dàng, rất ân cần.

– Vậy em định thế nào?

– Em muốn về tộc để dự đám tang của người ấy và…cả vợ của anh ta nữa._ Mẹ tôi nhỏ nhẹ nói.

– Thế còn người mà em lo sợ, ông ta liệu có để yên cho Yume không?

– Anh yên tâm, ông ta hiện đang ở Hi Lạp, còn lâu mới có thể trở về tộc.

– Ừm vậy thì tùy em, anh và Yume sẽ cùng em trở về tộc._ Ba tôi nhẹ nhàng nói.

– Thật sao?_ Mắt mẹ tôi sáng rỡ lên.

– Tất nhiên, chúng ta là một gia đình mà._ Ba tôi cười hiền rồi lại nhẹ nhàng vuốt tóc mẹ tôi.

– Em…thật đáng ghét đúng không anh? Nhưng anh không ghen sao, em nói người ấy là người em đã từ yêu đấy.

– Haha…_ Ba tôi bật cười vui vẻ rồi nhìn thẳng vào mắt mẹ tôi dịu dàng nói:

– Ghen với một người đã chết, em nghĩ ông chồng yêu quý của em nhỏ nhen vậy sao? Vả lại, nếu em chỉ mải mê với hạnh phúc của bản thân mà quên đi gia tộc, quên đi người mà em đã từng yêu thương thì người phụ nữ ấy…anh không cần. Vì thế yên tâm đi, em không đáng ghét đâu.

– Anh…thật đáng yêu quá!_ Mẹ tôi sung sướng thốt lên rồi xà vào lòng ba tôi, thân mật cọ cọ chiếc mũi xinh của mình vào má ông. Khuôn mặt bà rạng rỡ niềm vui.

-Không có chuyện gì thật sao?_ Tôi lẩm bẩm rồi bước ra khỏi căn phòng bếp.
Lúc ấy, trong suy nghĩ non nớt của mình tôi nhận ra đã có một ai đó vừa chết và cái chết của người này khiến mẹ tôi rất đau khổ. Nhưng người ấy là ai và có quan hệ gì với mẹ thì tôi lại không biết và cũng không hề để tâm tới.

.
.

Sáng sớm hôm sau khi mà tôi còn đang say giấc nồng thì ba tôi chợt nhẹ nhàng bước vào phòng. Ông đánh thức tôi dậy và dịu dàng hỏi:

-Yume, con có muốn đi du lịch không?

Dĩ nhiên là lời đề nghị này quá hấp dẫn với một đứa trẻ còn đang trong tuổi vui chơi như tôi vì vậy mà không cần suy nghĩ tôi đã vội vàng gật đầu như gà mổ thóc:

-Vâng, tất nhiên là con muốn đi du lịch rồi, nhưng sao vậy ba?

-À…Ba mẹ quyết định đưa con đi Tokyo chơi, nhân tiện ghé thăm họ hàng bên ngoại luôn. Con có muốn gặp bà ngoại và họ hàng bên đó không?

-Thật sao ba? Con sẽ được đi thăm bà ngoại hả ba?

-Ừ, ba đã bao giờ nói dối con đâu. Bây giờ, con chuẩn bị các thứ đi chúng ta sẽ bắt đầu chuyến đi.

-Vâng ạ!

Tôi hứng phấn hét lên rồi vội vã trèo ra khỏi giường tung tăng chuẩn bị sửa soạn mọi thứ chuẩn bị cho chuyến đi cùng ba mẹ.

Hơn 2 giờ đêm hôm ấy, gia đình tôi đã có mặt ở Tokyo, tôi bị cảnh phố xá trắng lệ làm cho choáng ngợp, đôi mắt non nớt luôn liếc chừng về phía những chiếc xe phân phối lớn đang chạy qua rầm rập.

Gia đình tôi còn phải đi thêm một chuyến xe buýt đường dài nữa mới có thể đến tư dinh của gia tộc Hondo.

Những người của gia tộc vampire Hondo sống trong một tư trang gần như biệt lập với phố xá tấp nập. Xung quanh tư dinh, tường hào cao lớn, vững trãi, bên trong luôn sáng ánh đèn, không gian tĩnh mịch vô cùng nếu người nào mới nhìn qua lần đầu chắc chắn không nghĩ đó là nơi có người ở.

Chúng tôi phải đứng đợi trước cổng lớn mấy tiếng đồng hồ mới có người từ trong đi ra. Đó là một người đàn bà gầy xanh xao, trên người vận áo tang trắng, khuôn mặt lạnh tanh nhưng đôi mắt lại đỏ hoe.

Khuôn mặt của người đàn bà ấy chợt tối lại khi nhìn thấy mẹ tôi, bà ta khẽ gượng cười rồi khẽ liếc mắt nhìn sang hai ba con tôi, tia nhìn ánh lên vẻ khinh bỉ, giễu cợt. Dù vậy bà ta vẫn cúi đầu lễ phép chào mẹ tôi:

-Mừng cô trở về, cô Shita, chắc là cô đã nghe tin…

-Ta trở về đây cũng vì chuyện đó, mẹ ta đâu?

-Phu nhân đang ở trong thư phòng của mình.

-Hãy đưa ta đi gặp mẹ ta._ Mẹ tôi suốt ruột nói.

-Ừm, thực xin lỗi cô, nhưng tôi không thể để những người này vào tư dinh được._ Người đàn bà lạnh lùng nói rồi khẽ lừ mắt nhìn ba con tôi.

-Những người này là sao? Ta nói cho bà hay, họ là chồng và con ta, không cho phép bà xem thường họ._ Mẹ tôi giận dữ hét lên.

-Hừ, cô thực sự đã bị những người này làm cho vấy bẩn rồi. Loại cặn bã này vốn không xứng với tộc Hondo chúng ta._ Người đàn bà gay gắt nói, ngữ khí lạnh lùng, lộ rõ vẻ khinh ghét.

– Ba ơi…_ Nhìn đôi mắt vằn lửa của người đàn bà, tôi khẽ rên lên rồi sợ hãi nép sát vào người ba tôi.

-Không sao đâu con, có ba đây rồi._ Ba tôi nhìn tôi mỉm cười dịu dàng rồi khẽ đưa tay lên vuốt tóc tôi. Ở bên cạnh mẹ tôi vẫn mải cự cãi với người đàn bà đáng sợ kia:

-Bà thật quá đáng, bà là ai mà có quyền mắng chồng con tôi. Là vampire thuần chủng thì được phép khinh thường loài người sao?

-Cô Shita, nếu tôi đã thất lễ với chồng con cô thì cho tôi xin lỗi nhưng phép tắc vẫn là phép tắc, nếu không phải là vampire thì không được phép vào tộc. Vả lại giờ cô cũng không còn là người của tộc nữa rồi.

– Bà…

-Bà Nani, tránh sang một bên đi, phu nhân gọi cô Shita và chồng con cô ấy vào tộc kìa._ Một người đàn bà khác bất chợt đi tới, trên người cũng vận bộ tang lễ trắng tinh, khuôn mặt u ám, xám xịt.

-Nhưng…

-Hửm? Bà định trái lệnh phu nhân sao?_ Người đàn bà mới ra nhướn mày hỏi.

-Không, không có gì._ Bà Nani nói rồi vội vã tránh sang một bên.

– Hứ…_ Mẹ tôi liếc xéo bà ta một cái rồi quay sang người đàn bà kia hỏi:

-Mẹ cho ta vào ư?

-Vâng, phu nhân hơi mệt và đang đợi cô trong thư phòng.

-Ừm, ta biết rồi…_ Mẹ tôi gật đầu rồi quay sang nói với ba tôi_ Mình vào thôi anh, em thật có lỗi quá, để hai ba con phải chịu thiệt thòi. Đứng chờ lâu như vậy chắc hai người mệt lắm.

– Haha, có gì mà chịu thiệt, em cũng đứng lâu như vậy mà, có sao không?_Ba tôi bật cười dịu dàng, hỏi với vẻ quan tâm chân thành.

-Em dĩ nhiên là không sao rồi, chúng ta vào thôi, em muốn giới thiệu anh với mẹ em. Có một chàng rể đẹp trai, dịu dàng và tốt bụng như anh chắc chắn mẹ sẽ rất vui._ Mẹ tôi cười nói rồi bế tôi vào lòng phăng phăng bước lên trước.

-Anh…cũng mong là vậy.

Mẹ dẫn tôi vào trong tư dinh, mỉm cười dịu dàng nói:

-Đây là nơi mẹ đã từng sống đấy, đẹp không con?

Tôi chớp mắt, ngẩn ngơ ngắm nhìn khung cảnh trước mặt. Đẹp quá, tráng lệ quá, trông cứ như thế giới thần tiên vậy, chỉ có điều không gian nơi đây có cái gì đó thật âm u, thật đáng sợ khiến người khác nhìn vào không khỏi rùng mình sợ hãi.

-Sao vậy Yume, không đẹp hả con?_ Mẹ nhìn tôi gặng hỏi.

– Ơ…vâng đẹp ạ!_ Tôi khẽ nói, mắt vẫn dáo dác nhìn xung quanh.

-Ừ, vây giờ ta vào thăm bà ngoại nhé.

-Vâng ạ!

Trước mắt tôi là một căn nhà ba gian lớn thiết kế theo phương thức cổ, mọi thứ đều được làm bằng gỗ quý sáng bóng, đẹp nhưng vẫn không mất đi vẻ truyền thống chủ đạo. Trước căn nhà là hàng phong đỏ rực mộng mơ, cây cối được những người làm vườn tỉa tót tỉ mỉ.

-Bà ngoại đang ở trong đây, bà bị mệt vì bác Lanthan mới mất nên không thể ra đón chúng ta được. Nếu bà nhìn thấy con xinh xắn dễ thương thế này chắc chắn sẽ rất thích. Con có thấy hồi hộp không?_ Mẹ tôi mỉm cười nhìn tôi hỏi.

-Vâng, con rất hồi hộp._ Tôi nói mà cả người cứ nhấp nhổm không yên.

-Ây da, sao em không hỏi anh mà chỉ hỏi con vậy. Anh cũng hòi hộp quá đây này._ Bố tôi khẽ xìu mặt xuống nói.

-Ờm, thế “anh yêu” có hồi hộp lắm không?_ Mẹ tôi nở một nụ cười rất chi là “dịu dàng” hỏi lại.

– Ừ, nhìn thấy nụ cười “hiền dịu” của vợ, anh hết hồi hộp rồi._ Ba tôi thản nhiên nói, nụ cười dịu dàng trông rất đểu.

-Tốt, vậy ta vào chào mẹ thôi._ Mẹ tôi nói rồi liếc xéo ba một cái, phăng phăng kéo tay tôi bước lên trước:

-Mẹ ơi, con Shita đây.

-Vào đây đi con._ Từ bên trong, một giọng nói nhẹ nhàng pha chút gấp gáp lên. Chỉ chờ có thể, mẹ tôi mở tung cánh cử gỗ trước mặt kéo tôi bước vào phòng.

Trong căn phòng ấm áp ngập mùi hương hoa lài, một người đàn bà đã luống tuổi, mái tóc ngả màu trắng đang ngồi trên chiếc ghế ngựa. Khuôn mặt già nua khẽ ánh lên niềm vui. Tuy đã già nhưng cả người bà vẫn toát ra vẻ đẹp cao sang, quý phái. Đây chắc hắn là bà ngoại của tôi.

Mẹ tôi đứng lặng người nhìn bà ngoại một lúc lâu rồi mới chạy ào tới, úp mặt vào lòng bà mà nũng nịu:

-Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm.

-Con cũng biết nhớ ta sao? Bỏ tộc đi, lấy con người rồi còn sinh con nữa, con có biết ta đau lòng thế nào không?_ Bà ngoại nhìn mẹ tôi trách móc, bàn tay nhăn nheo khẽ khàng đưa lên vuốt ve mái tóc đứa con gái hư đốn.

-Con xin lỗi vì đã làm mẹ buồn.

-Lathan và vợ nó đều mất cả rồi, sự việc đến quá bất ngờ, ta còn không dám tin vào mắt mình nữa, hai đứa nó, còn quá trẻ để ra đi. Nếu không phải vì còn Tooya thì ta đã sớm muốn về trời với ba con rồi._ Bà ngoại khẽ thở dài nói.

-Tooya? Nó là…

-Nó là con trai của Lanthan, thằng bé thực sự rất ưu tú, tương lai của nó chắc chắn sẽ rất sáng lạn._ Bà ngoại tôi nói, khuôn mặt ánh lên niềm tự hào.

– Ừm, mẹ…_ Mẹ tôi chợt ngập ngừng rồi dứt khoát đứng dậy kéo tay tôi đến trước mặt bà ngoại_ Con muốn giới thiệu với mẹ…

Đúng lúc ấy, ba tôi cũng từ ngoài bước vào, ông khẽ cúi đầu cung kính chào bà:

-Con chào mẹ. Yume con chào bà ngoại đi.

-Con chào bà, con là Yume._ Tôi cũng học theo ba lễ phép cúi đầu.

-Đây là…

– Mẹ, đây là chồng và con gái con._ Mẹ tôi nói rồi hồ hởi chỉ vào ba và tôi, đôi mắt hấp háy niềm hi vọng.

Khẽ liếc mắt nhìn hai ba con tôi, khuôn mặt bà ngoại chợt tối sầm lại:

-Đưa chúng đến gặp ta làm gì? Cho chúng bước chân vào tộc là may lắm rồi vậy mà con còn tự hào giới thiệu chúng với ta ư? Con…thật muốn làm ta tức chết sao?

-Mẹ…

Nụ cười trên mặt mẹ tôi tắt ngúm còn khuôn mặt dịu dàng của ba thì chợt đanh lại. Tôi ngơ ngác trước những lời nói cay độc của bà ngoại, hết ngước nhìn ba rồi lại ngước nhìn mẹ, sợ hãi trốn sau lưng họ.

Trong suốt chuyến đi dài, không biết bao nhiêu lần tôi đã tự tưởng tượng ra lúc mình được gặp bà ngoại, được nhìn thấy khuôn mặt phúc hậu cùng nụ cười móm mém của bà. Tưởng tượng ra lúc mình được bà dang rộng vòng tay đón vào lòng và vuốt ve âu yếm, thủ thỉ những câu truyện cổ tích. Và đêm đến tôi có thể cùng bà ngồi ngắm trăng, nghe bà hát ru. Nhưng sao bà trong tưởng tượng và bà lúc này lại khác nhau đến thế? Tôi không hiểu, là tôi làm sai điều gì hay tôi không ngoan ư?

-Sao vậy? Có phải không làm ra tiền nên mới đến đây định đào mỏ không?_ Bà ngoại khẽ nhướn mày khinh bỉ nhìn ba tôi.

– Không con…_ Khuôn mặt ba tôi trở lên xám xịt. Tuy vậy, ông vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh nhẹ nhàng lên tiếng định giải thích.

-Mẹ thôi đi, mẹ thật quá đáng. Chính con là người đòi về đây chứ không phải anh ấy. Gia đình con sống rất đầy đủ và hạnh phúc, chẳng có lí nào chúng con lại muốn đào mỏ cái gia tộc này. Con về chỉ vì nhớ mẹ và muốn tham dự tang lễ của onisama mà thôi. Đây là gia đình con và con rất tự hào khi giới thiệu gia đình mình cho mọi người vì vậy con không cho phép mẹ sỉ nhục những người con yêu thương._ Mẹ tôi gay gắt nói, khuôn mặt bà đỏ bừng lên vì tức giận.

-Con…

-Shita, em không được hỗn với mẹ._ Ba tôi nhẹ nhàng kéo tay mẹ tôi rồi nghiêm khắc nhắc nhở.

-Ai cho anh xen vào câu chuyện của hai mẹ con ta?_ Bà ngoại tức giận gắt lên, nhìn ba tôi bằng đôi mắt đầy ghét bỏ.

-Sao anh ấy lại không được xen vào, anh ấy là chồng con cơ mà. Nếu mẹ cứ như thế này thì con đi đây. Còn không cần ở lại cái gia tộc chỉ biết đến hư danh này._ Mẹ tôi tức giận hét lên.

-Shita, sao con có thể ăn nói với ta như vậy? vì một thằng đàn ông loài người sao?

-Con sẽ không nói nữa, con đi đây, con không thể chịu đựng được khi nghe thấy người khác sỉ nhục chồng con, con con. Không cần biết họ là ai là vampire hay là con người chỉ cần biết họ là gia đình của con thế là đủ._ Mẹ tôi nói rồi quay sang ba tôi giục giã_ Mình đi đi anh…

-Khoan đã, em đừng như vậy, anh muốn chúng ta cùng ngồi lại nói chuyện với mẹ một cách bình tĩnh đã. Em cứ nóng vội như vậy sẽ làm hỏng mọi chuyện đấy._ Ba tôi nắm tay mẹ tôi kéo lại, ôn nhu giảng giải rồi ông lại quay sang tôi nói nhỏ:

-Con ra ngoài chơi để ba mẹ nói chuyện với bà ngoại nhé!

-Vâng ạ!_ Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Ba tôi khẽ mỉm cười hài lòng rồi kéo tôi đến trước một cô tì nữ, vận áo tang trắng đang đứng trước cửa phòng của bà ngoại. Ông mỉm cười dịu dàng nói:

-Có thể nhờ cô đưa cháu nó đi chơi được không?

Người tì nữ hơi do dự trước lời đề nghị của ba tôi nhưng bắt gặp cái gật đầu của bà ngoại chị ta bèn dắt tay tôi quay quả bước đi mà không nói một lời nào.

Tôi khập khiễng bước theo bước chân của cô tì nữ, đầu vẫn mải ngoảnh xuống nhìn vào căn phòng có hàng phong đỏ trước hiên. Bên trong vọng ra tiếng cự cãi của mẹ tôi và bà ngoại cùng giọng nói dịu dàng, ôn nhu của ba tạo lên những tạp âm thanh khó hiểu.

Khi đã đi khuất khỏi căn phòng của bà ngoại, cô tì nữ bèn bỏ tay tôi ra rồi ngúng nguẩy bỏ đi, dáng điệu vô cùng kiêu kì.

-Ơ, chị ơi…còn em?_ Tôi ngạc nhiên kêu lên, bàn tay nhỏ nhắn buông thõng, chới với trong không gian.

-Tự chơi đi, rõ rách việc._ Chị ta gắt lên rồi nhanh chóng mất hút sau tán cây rậm rạp.

Còn lại một mình, tôi không biết phải làm sao. Đối với một đứa trẻ 6 tuổi như tôi lúc ấy, tư dinh của tộc Hondo hiện lên chẳng khác nào một mê cung đáng sợ, đẹp nhưng ẩn chứa rất nhiều nguy hiểm.

Trong ánh sáng rực rỡ của đèn, tôi thẫn thờ bước thấp bước cao cố gắng tìm về căn phòng của bà ngoại, nơi có ba mẹ tôi những người duy nhất yêu thương tôi trong cái nơi đáng sợ này. Nhưng càng đi, tôi càng mơ hồ nhận ra dường như mình đang lạc vào mê cung, từng chút, từng chút rời xa ba mẹ.

Tiếng đàn violon réo rắt chợt vang lên khiến tôi giật mình thoát khỏi cơn mê. Trong khu vườn đẹp như chốn đào nguyên, không gian đượm mùi hoa thơm. Một dáng người thanh tú đang lặng lẽ kéo đàn. Tiếng đàn như làm xao động tâm hồn con người khiến những sinh vật xung quanh phải nín thinh, lặng lẽ lắng nghe.

Dưới ánh sáng ấm áp của cây đèn chụp lấp lánh, khuôn mặt của người đó hiện ra rõ mồn một. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy trái tim mình chao đi, cả người lâng lâng như lạc vào cõi tiên. Khuôn mặt ấy thật đẹp quá sức tưởng tượng. Những đường nét đều hoàn hảo đến mức tuyệt đối. Nhưng sao nó lại buồn thế, đôi mắt ánh lên một nỗi bi thương, sầu thảm khiến ai nhìn vào cũng phải bất giác rơi lệ.

Đôi mắt đen huyền long lanh không khóc mà tưởng như đang khóc. Chắc chắn nguời này đang rất đau, rất buồn, đã có chuyện gì xảy ra với anh ta vậy nhỉ? Tôi thầm tò mò, trong người bỗng thấy nôn nao khó tả. Đôi mắt u buồn thật cuốn hút, thật khiến tôi muốn đến làm quen, an ủi.

Tôi nghĩ và bất giác sờ vào túi áo, cuộn bông băng tôi luôn để trong người vẫn chưa dùng đến có lẽ đã đến lúc dùng rồi. Mẹ nói thấy người khác đau là phải giúp đỡ mà. Tôi nghĩ rồi tự tin bước lên trước…

—————————————–

.

.

.

.

Part 2: Gặp gỡ.

Ngày anh gặp em, phải chăng là định mệnh từ kiếp trước.

Khi tôi bước lại gần thì tiếng đàn du dương đã dứt, người con trai lẳng lặng quẳng cây đàn sang một bên rồi ngồi phịch xuống bãi cỏ xanh mượt, hình ảnh này quả thực rất không hợp với khuôn mặt tuấn tú cùng bộ vest lịch lãm kia.

Không biết vì thủ thuật đi nhẹ bước khẽ của tôi hiệu quả hay tại tâm trí người đó đang rối bời mà khi tôi đã bước lại gần, anh ta vẫn lặng lẽ cúi đầu không hề phát hiện ra sự xuất hiện của tôi.

Nhìn khuôn mặt đăm chiêu thoáng nét u buồn kia, tôi nửa muốn lên tiếng, nửa muốn rời đi mà không nói lời nào. Dưới ánh đèn chụp lóng lánh sắc màu ấm áp, một người con trai đang ngồi bó gối trên bãi cỏ, phía trước anh một cô gái đang dõi đôi mắt nai to của mình chăm chú nhìn từng nhất cử nhất động của người con trai, bóng lưng che khuất một mảng ánh đèn.

Ngập ngừng một lúc, tôi mạnh dạn đi đến trước mặt người con trai, nhẹ nhàng đưa tay ra mỉm cười trong trẻo:

– Anh có muốn đứng dậy không? Cỏ hình như rất ẩm nó có thể làm ướt người anh đấy!

Người con trai giật mình trước sự xuất hiện đột ngột của tôi, anh vội vã ngước mặt lên, đôi mắt đen huyền nhìn tôi chòng chọc, hàng lông mày khẽ cau lại tỏ ý khó chịu vì bị làm phiền.

Nhận ra sự khó chịu phảng phất trong đôi mắt ấy nhưng tôi vẫn mỉm cười thật tươi, thu bàn tay thừa thãi của mình lại, mặt dày nói:

– Nếu anh không muốn đứng dậy thì em ngồi cùng nhé?

Vừa hỏi tôi vừa ngước đôi mắt to tròn về phía anh ta, giọng nói có chút ủy khuất, van nài. Nhìn bộ mặt cún con của tôi, đáy mắt anh ta thoáng ý cười, đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng, giọng nói nhẹ nhàng thoát ra từ cuống họng, thanh âm vô cùng dịu dàng nói mà như không nói:

– Tùy em.

Chà, người con trai này không chỉ có bộ mặt tuấn tú, khí chất siêu phàm mà còn có giọng nói vô cùng ngọt ngào nữa chứ. Tôi nghĩ rồi vội vã ngồi phịch xuống bên cạnh anh ta, hơi nước ẩm ướt của cỏ khiến tôi khẽ rùng mình, là do cỏ lạnh hay do bản thân con người này toát ra khí lạnh, thực sự tôi cũng không biết.

Tôi ngồi xếp bằng tròn, mắt liếc ngang liếc dọc, nửa muốn nhìn người con trai, nửa muốn ngắm ngía cảnh vậy xung quanh. Không khí im lặng đến mức khó chịu.

“Người gì giống cục gỗ, chả mở miệng gì cả” Tôi lẩm bẩm trong miệng rồi quyết định lên tiếng phá vỡ bầu không khí bức bối này, nếu anh ta không muốn nói thì tôi sẽ làm cho anh ta phải nói.

– Anh ơi, anh tên gì vậy?_ Bằng giọng nói trong trẻo, dịu dàng nhất có thể, tôi quay ra híp mí cười.

– Hửm? À, Tooya, Tooya Hondo._ Anh ta nói mà không quay ra nhìn tôi, thật kì lạ dưới ánh sang lấp lánh của ánh đèn tôi thấy đôi má ấy khẽ ửng đỏ. Là do tôi nhìn lầm hay tại phản chiếu của ánh sáng, con người lạnh lùng này mà cũng biết ngượng ư?

Tôi ngồi ngẩn ngơ một hồi rồi tự gõ vào đầu mình vì cái suy nghĩ ngốc nghếch, chỉ là hỏi tên thôi mà, làm sao mà anh ấy ngượng được.

Tôi nghĩ rồi khẽ cười ruồi tiếp tục lên tiếng:

– Tên anh hay quá, nghe rất dịu dàng. Nhưng sao anh không hỏi tên em? (_ __) * nàng thật là mặt dày a *

Tooya hơi ngớ người trước câu hỏi của tôi, anh khẽ phì cười rồi vội vàng lấy lại vẻ nghiêm túc hỏi bằng giọng trêu chọc:

– Ừm, vậy em tên là gì?

– Em tên Yume Hana. Anh có biết ý nghĩ của cái tên Yume không?_ Tôi mỉm cười vui vẻ đôi mắt lấp lánh ánh sao.

– Là gì vậy?_ Tooya cố làm vẻ ngạc nhiên hỏi tôi mặc dù anh biết rõ, Yume trong tiếng Nhật có nghĩa là giấc mơ.

– Là giấc mơ đó. Ba nói đặt tên như vậy vì muốn em có một cuộc sống đẹp như trong mơ. Giấc mơ thì luôn đẹp hơn đời thực đúng không anh?_ Tôi nói với vẻ triết lí sâu xa.

– Ừm, đúng là giấc mơ luôn đẹp hơn đời thực nhưng nếu cứ sống mãi trong giấc mơ đẹp, đến khi em thức dậy, cuộc sống trước mặt em sẽ ngập màu địa ngục. Đời thực chính là khác giấc mơ ở chỗ đó. _ Tooya chợt đăm chiêu nói, đôi mắt buồn hướng về phía xa xa nơi cuối chân trời ngập tràn sắc màu u tối.

– Anh nói gì em chả hiểu._ Tôi ngơ ngác nhìn Tooya.

– Tạm thời em chưa biết được đầu cô bé ạ!_ Tooya mỉm cười nhìn tôi, dịu dàng xoa đầu tôi, đôi mắt chợt trở lên mông lung:

– Cuộc sống trong quá khứ ấy thật hệt như một giấc mơ đẹp. Ba mẹ là những người siêu phàm xuất sắc, bản thân mang trong mình dòng máu vua, có tố chất hơn người và tương lai sáng lạn. Nhưng cuộc sống cay nghiệt thì lại không để ai mơ nhiều. Nó như một chiếc gáo nước lạnh hất thẳng vào mặt khiến người ta thực tỉnh, nhận thức được thì ra những hạnh phúc mà ta có thực chất chỉ là những giấc mơ đẹp. Để rồi khi những sự thật trước mặt được phơi bày thì cuộc sống lại chẳng khác gì địa ngục. Những kí ức đẹp đẽ về cuộc sống như mơ ấy càng khiến bản thân mình thêm đau đớn, tủi nhục._ Tooya thì thầm như đang nói với gió, với đất trời và với những người…đã mất.

– Anh…đang nói về ai vậy?_ Tôi mơ hồ hỏi nhưng đáp lại câu hỏi của tôi, Tooya chỉ ôn nhu mỉm cười, khuôn mặt tuấn tú ánh lên những nét buồn.

Tôi đang định lên tiếng hỏi lại lần nữa thì chợt nghe thấy tiếng gọi thất thanh của mẹ vang lên:

– Yume, Yume à…

Nhanh như cắt tôi vội đứng bật dậy, mắt dáo dác ngó tìm bóng dáng thân thương, hét lên sung sướng:

– Mẹ, mẹ ơi con ở đây.

Chỉ trong giây lát, ba mẹ đã xuất hiện ở bên tôi, mẹ lo lắng ôm tôi vào lòng, nước mắt của bà thánh thót rơi trên bả vai tôi. Còn ba chỉ lặng lẽ nhìn hai mẹ con, đôi mắt ông ánh lên nét cười.

– Tìm được rồi hả? Vậy không cần phải quát tướng lên với ta nữa chứ?

– Mẹ.

– Bà ngoại…

Bà ngoại đẩy xe lăn từ từ tiến lại chỗ chúng tôi, ngẩng đầu cao ngạo. Khuôn mặt già nua ánh lên nỗi khinh bỉ, chán ghét cùng cực.

– Con xin lỗi mẹ, tại con cuống quá._ Mẹ tôi bế tôi lên, khẽ quẹt nước mắt hối lối nói.

– Hừ, nếu ta có chết thì chắc con cũng không nhặng xị lên như vậy đâu nhỉ?_ Bà ngoại nhướn mày nói, thanh âm sắc bén, cay nghiệt.

– Kìa mẹ…_ Mẹ tôi ấp úng đưa tay lên gãi cổ những tiếc là lại gãi nhầm vào đầu tôi (_ __)

– Thôi được rồi, anh chị và con bé đi theo cô tì nữ này đến phòng ta đã xắp sếp sẵn đi. Ngủ sớm, mai còn cử hành tang lễ cho Lathan và Maria.

– Vâng ạ._ Ba tôi nhẹ nhàng lên tiếng.

– Vâng cái gì, tôi nói là nói Shita chứ hai ba con anh thì không cần thiết phải có mặt trong đám tang, anh và con bé đâu phải là người của gia tộc này.

– Mẹ, mẹ thật…_ Mẹ tôi hét lên tức tối những chưa kịp nói hết cậu thì ba tôi đã nhẹ nhàng kéo bà đi không quên cúi đầu chào tạm biệt bà ngoại.

Tôi vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ kịp ngoảnh đầu lại nhoẻn cười nhìn anh Tooya. Tuy cái gia tộc này lớn thật đông thật nhưng tôi có linh cảm chắc chắn mình sẽ gặp lại anh ấy, sẽ có lúc gặp lại thôi, linh cảm của tôi chính xác lắm mà.

==========================

– Họ là ai vậy nội?_ Tooya hỏi với đôi mắt thoáng ý cười.

– Những thứ rác rưởi._ Phu nhân Hondo lạnh lùng nói, đôi mắt ánh lên sự khinh miệt.

Cơ mặt Tooya khẽ cứng lại, không hiểu sao cậu nhóc lại thấy khó chịu khi nghe bà nội nói như thế. Dù vậy cậu vẫn cố làm vẻ bình thản khẽ cười dịu dàng:

– Sao nội lại nói họ như vậy?

– Con đừng để ý Tooya à. Con hứa với nội một điều nhé!

– Điều gì vậy nội?

– Đừng bao giờ để ý đến con bé đó. Nội không muốn con dây dưa vào nó. Hứa đi dù sao thì con cũng đâu có thích lũ con gái lắm lời.

– Con…_ Tooya ngập ngừng.

– Hứa đi Tooya.

– Con mệt rồi, con muốn đi ngủ. Nội cũng nghỉ sớm đi_ Tooya nói rồi cúi xuống cầm lấy cây đàn xoay lưng bước thẳng, dáng người thanh thoát, đẹp như tạc.

Phu nhân Hondo nhìn theo đứa cháu cưng khẽ nhắm mắt thở dài. Bi kịch, bà không muốn lại nhìn thấy bi kịch. Con bé tên Yume đó có khả năng hút hồn tất cả những người mà nó gặp. Bà sợ rằng Tooya của bà cũng sẽ…

=================================

.

.

Part 3: Đám tang

.Căn phòng mà chúng tôi bước vào là một căn phòng nhỏ, khá sạch sẽ, không gian phảng phất mùi hương hoa sói, loài hoa màu vàng nhạt, không đẹp lộng lẫy nhưng lại có mùi thơm ngây ngất.

– Mẹ thật là, sao có thể sắp xếp cho chúng ta một căn phòng nhỏ như vậy chứ? Nó còn không bằng một nửa của nhà mình._ Mẹ tôi bực tức nói khi đã săm soi căn phòng từ trong ra ngoài.

– Anh thì lại thấy thích căn phòng này, rất sạch sẽ._ Ba tôi nói rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên bàn uống nước.

– Xì…em thì chẳng thích nổi, con gái từ xa trở về thăm nhà còn đem theo cả chồng đẹp, con ngoan (>___<) nữa vậy mà mẹ lại để chúng ta ngủ trong cái căn phòng thuộc diện nhỏ nhất tư dinh này, thử hỏi có được không?

– Thôi, thôi anh biết em giận nhưng càng chật càng ấm mà. Không phải em đã từng nói như vậy khi đòi nằm chung một chiếc võng với anh đấy sao?_ Ba tôi hỏi kèm theo một nụ cười nửa miệng đáng ghét.

– Lúc đó…lúc đó khác chớ._ Mẹ tôi ấp úng nói rồi quay sang lườm ba tôi, cáu bẳn gắt lên_ Hừ, không thèm nói với anh nữa, em và Yume đi ngủ đây.

Nói đoạn mẹ kéo tôi còn đang mải ngơ ngác lên giường dịu giọng hỏi:

-Buồn ngủ chưa con?

-Chưa…à dạ rồi._ Tôi đáp, khóe miệng khẽ giật giật, thực ra tôi cũng chưa buồn ngủ lắm, nhưng có nói vậy thì mẹ vẫn bắt tôi đi ngủ thôi vì mẹ bảo trẻ ngoan thì phải đi ngủ sớm mà (_ __!)

Mẹ tôi căn bản khá hài lòng trước câu trả lời không mấy thực lòng của tôi. Bà kéo tôi vào lòng, đắp chăn cho hai mẹ con đủ ấm, nhẹ giọng thủ thỉ như đang dỗ một đứa trẻ con khóc nhè:

-Ngủ đi con, ngủ đi, ngày mai thức dậy sẽ là một ngày dài…

Tôi khe khẽ gật đầu rồi ngoan ngoãn nhắm mắt lại cố chìm vào giấc ngủ yên bình. Trong giấc ngủ chập chờn tôi nghe thấy tiếng nói chuyện của ba mẹ.

-Mai anh đừng đi nữa, em không muốn thấy họ nhìn anh và Yume bằng những ánh mắt khinh miệt. Quả thực em không chịu đựng nổi.

-Shita, anh nhất định phải đến dự đám tang cùng em, gia đình ta sẽ cùng đi, cả Yume nữa. Nếu anh hèn nhát, chỉ biết trốn tránh sự khinh miệt của người trong tộc thì ngay từ đầu anh đã không nên yêu và cưới em rồi.

– Nhưng em không biết mình còn có thể kiên nhẫn được bao lâu khi mà họ cứ liên tục sỉ nhục ba con anh. Em thực sự không thể chịu đựng được.

– Shita…

– Lúc nãy khi nhìn cô tì nữ của mẹ thản nhiên trước việc bỏ rơi Yume, để con bé chơi một mình, còn xem việc đi tìm con bé là một việc làm phiền phức, em đã giận đến nỗi muốn xé nát cô ta ra làm trăm mảnh. Nếu không phải vì anh, vì con thì em đã làm việc đó rồi. Nên em xin anh, hãy làm theo yêu cầu của mẹ đi, đừng đến đám tang nữa. Dự xong tang lễ, 3 chúng ta sẽ cùng trở về nhà. Được không anh?

– Shita, nếu là trước đây, chắc chắn anh sẽ đồng ý. Nhưng bây giờ thì anh không thể gật đầu, khi nhìn thấy tình cảm tha thiết mà em dành cho mẹ, thấy em xà vào lòng bà, anh mới biết mình thật sự rất ích kỉ, anh chỉ nghĩ đến cảm nhận của riêng mình mà không nghĩ rằng em cũng có mẹ, có anh trai có gia đình. Anh biết em đã cảm thấy đau khổ, dằn vặt như thế nào khi mẹ không chấp nhận anh và Yume. Vì vậy, anh muốn chúng ta ở lại đây thêm một thời gian nữa, anh muốn tìm hiểu kĩ về Vampire, cũng như tìm hiểu kĩ về em và Yume. Nhưng quan trọng hơn, anh muốn những người ở đây, đặc biệt là mẹ chấp nhận anh và Yume.

-Nhưng điều ấy là không thể được, anh biết mà.

-Sẽ là có thể nếu chúng ta cố gắng. Anh muốn được thấy nụ cười rạng rỡ của em.

-Em sẽ mãi nở nụ cười, miễn là có anh và con bên cạnh.

-Không, là nụ cười trọn vẹn của em cơ. Anh biết em không thể hạnh phúc nếu mẹ chưa thực sự chấp nhận. Anh vẫn luôn khao khát được thấy lại nụ cười ấy, nụ cười của 8 năm trước, trên cánh đồng hoa hồng, nơi lần đầu tiên anh gặp em. Cô gái vampire bỏ tộc…

———

O____o

-Yume, dậy đi con._ Ba tôi nhẹ nhàng vỗ vào mông tôi một cái.

-Sớm vậy ba?_ Tôi hỏi bằng giọng ngái ngủ.

-Chúng ta phải đi dự đám tang của một người.

-Ai vậy ba?

-Một người quan trọng, với mẹ con và với cả gia đình ta.

Tiếng nói dịu dàng như gió lay động của ba đánh thức tôi khỏi những giấc mơ đẹp. Bên ngoài, trời tối sầm, không khí lạnh lẽo, u tịch, gió hiu hiu thổi đượm sắc buồn ảm đạm.

– Mặc áo vào đi con, chúng ta chuẩn bị nhanh kẻo muộn.

Trong khi tôi còn đang ngơ ngác, ba đã chìa ra trước mắt tôi một bộ đồ tang. Ông dịu dàng giúp tôi chuẩn bị mọi thứ, mặc cho mẹ còn đang đứng tần ngần trước bệ cửa sổ, đôi mắt long lanh của bà đang hướng về một phía xa xa, nơi không thuộc về thế giới này.

-Đi thôi em._ Ba tôi nhẹ nhàng bước đến gần mẹ tôi, dịu dàng nắm lấy vai bà. Giọng nói bình thản của ông đượm chút buồn man mác.

-Ừm…_ Mẹ tôi khẽ cười gượng rồi theo ba bước ra ngoài. Hôm nay bà không để xõa tóc mà búi lên cao. Bà vận một bộ đồ đen, khuôn mặt hơi tái, đôi mày thanh tú thoáng nhíu lại để lộ ra một nét buồn không che giấu.

Tôi theo ba mẹ thong thả bước trên con đường ngập tràn ánh sáng ấm áp nhưng lại buồn đến ảm đạm. Nơi tổ chức đám tang là tư dinh lớn của gia tộc. Khắp nơi treo cờ đen trắng. Thảm hoa cúc được trải dài từ ngoài vào trong nơi tưởng niệm. Người đến dự tang đông vô kể, ai ai cũng trưng bộ mặt sầu thảm não nề như thể đây là ngày tận thế của Trái Đất.

Tôi và ba mẹ đến từ sớm và theo chân dòng người vào dự tang. Chúng tôi đã đứng chờ mỏi chân để xếp hàng vào thắp nén hương nhưng lần nào cũng bị đẩy xuống dưới, trong mắt những vampire này, dường như chúng tôi chỉ là một thứ vô hình, hoặc nếu có hình thì cũng không đáng để họ lưu tâm.

Cuối cùng sau khi đoàn người vào viếng đã tản đi hết, tôi và ba mẹ là những người cuối cùng bước vào trong nơi tưởng niệm. Lúc này đôi bàn chân tôi đã trở lên tê cứng.

“Cuối cùng cũng đến lượt rồi” tôi tự nhủ thầm rồi cùng ba mẹ sánh bước vào trong. Nhưng khi chúng tôi vừa bước chân vào sảnh đường thì chợt có một tì nữ trẻ lao ra chỉ mặt ba tôi hét lên:

– Ai cho phép loài người vào viếng Lathan sa-ma, hôm qua phu nhân đã nói rồi kia mà, đúng là đồ mặt dày.

Tiếng hét ấy như mũi dao nhọn đâm thẳng vào trái tim tôi. Khuôn mặt điềm tĩnh của ba chợt trở lên tối sầm. Tôi thấy bờ vai mẹ run run, dường như bà đang rất tức giận, bàn tay co lại thành nắm đấm:

– Cô dám…

– Bình tĩnh đi Shita._ Ba tôi vội vã nắm lấy bàn tay đang co lại của mẹ, ông nhẹ nhàng lên tiếng nhắc nhở, khuôn mặt điềm tĩnh như thường, chỉ có đôi mắt nâu là đang tối lại.

Cô tì nữ vẫn thản nhiên cho rằng việc làm của mình là đúng đắn, khuôn mặt cô ta khẽ hếch lên đầy thách thức. Tôi nhận ra đây chính là cô gái theo hầu bà ngoại đã bỏ rơi tôi trong khuôn viên của gia tộc ngày hôm qua.

Trong lúc ba và mẹ còn đang giằng co dữ dội, thì từ trong phòng một giọng nói lạnh lùng cất lên:

– Amusa, tránh ra mau, ai cho phép cô lên tiếng ở đây, định làm loạn tang lễ đấy à?_ Trên chiếc đệm nhỏ nằm cạnh nơi đặt di ảnh người đã mất, một cậu nhóc chừng 8, 9 tuổi đang lặng lẽ đốt giấy mã, khuôn mặt lạnh lùng thoáng nét buồn day dứt. Người đó không ngẩng đầu lên nên tôi không thể nhìn rõ mặt, chỉ biết rằng, anh ta có một sống mũi cao thanh tú, hàng mi đen nhánh che rợp cả quầng mặt.

Dáng vẻ đau đớn ấy của anh ta, không khỏi khiến người khác nhìn vào phải thốt lên ai oán.

Cô tì nữ tên Amusa vội vã quay đầu lại, sợ hãi nhìn người trong phòng rồi lên tiếng phân bua:

– Xin lỗi cậu chủ, tôi chỉ…

– Biến.

– D…ạ vâng._ Cô tì nữ cúi đầu đầy bất lực rồi quay người bỏ đi trước khi biến mất ả còn không quên ném cho gia đình tôi một cái nhìn hằn học.

– Thực xin lỗi các người, là gia đình ta không biết dạy tì nữ. Mời vào…_ Người con trai lạnh lẽo lên tiếng.

Ba mẹ tôi không nói gì chỉ cúi đầu đáp lễ rồi kéo tôi vào thắp nén hương tiễn biệt người đã khuất. Trong di ảnh là một người đàn ông rất điển trai với đôi mắt thật đẹp nhưng lại thoáng nét buồn man mác, trên môi nở một nụ cười dịu dàng như đấng cứu thế. Bên cạnh ông là một người phụ nữ mang vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm. Nụ cười thanh xuân rạng rỡ trên môi như nụ hồng e ấp trong sương.

Hai người này còn trẻ và trông rất xứng đôi. Nhưng lí do gì khiến họ ra đi sớm như vậy nhỉ? Tôi thầm thắc mắc trong đầu rồi quay sang nhìn ba mẹ.
Mẹ tôi đang chăm chú nhìn người đàn ông trong di ảnh, khuôn mặt bà trở lên tái nhợt, môi mấp máy nói không lên lời. Trên khuôn mặt thanh tú ấy, những giọt nước mắt trong suốt đang lặng lẽ tuôn rơi, tí tách, tí tách.

Dường như mẹ tôi đang rất đau khổ trước sự ra đi của những người này. Ở bên cạnh ba tôi không nói gì, ông chỉ lặng lẽ nắm tay mẹ tôi, khe khẽ vỗ nhẹ lên vai bà để an ủi.

Trong không gian lắng đọng chỉ có tiếng gió và tiếng thút thít nho nhỏ, tôi chợt nghe thấy tiếng mẹ thì thầm:

– Em về rồi đây Onisama, sao anh không nói gì?

————————————

Sau khi rời khỏi tang lễ, ba tôi ngập ngừng quay sang tôi hỏi:

– Con còn nhớ đường về căn phòng chúng ta ngủ hôm qua không Yume?

– Dĩ nhiên rồi ạ!_ Tôi khẳng định chắc như đinh đóng cột.

– Có thật không?_ Ba tôi hỏi lại bằng khuôn mặt không mấy tin tưởng.

– Hừ, ba khinh thường con quá đấy, hướng kia chứ gì?_ Tôi nói rồi chỉ tay về phía căn phòng có mùi hoa sói. Giọng nói có chút giận dỗi.

– Khà khà, đúng là con gái của ba có khác, thông minh lắm._ Ba tôi xoa đầu tán thưởng, tiện thể tự sướng luôn.

– Nhưng sao ba lại hỏi như vậy? Không phải ba mẹ có việc bận muốn con tự về đấy chứ?_ Tôi ngước mắt lên dò hỏi.

– Đúng chóc, nghe này Yume, Bây giờ ba mẹ phải đi chào hỏi mọi người, con trở về phòng trước nhé!_ Ba tôi nói rồi âu yếm búng nhẹ vào trán tôi.

– Vâng ạ!_ Tôi gật đầu như gà mổ thóc, hiếm khi có cơ hội được đi một mình, không gật đầu mới lạ. Dù sao tôi cũng đã lớn, 6 tuổi rồi đấy.

Đúng lúc ấy mẹ tôi đi rửa mặt về, nghe được cuộc nói chuyện của hai ba con, bà chỉ mỉm cười khẽ nói:

– Mình em đi chào hỏi họ được rồi, anh cứ về với con đi. Để nó một mình em không yên tâm.

– Không sao đâu, em đừng lo. Dù gì con bé cũng là vampire, nó đã vật đổ tay anh rồi đấy._ Ba tôi mỉm cười xoa đầu tôi nói.

– Không phải em không tin nó mà là em không tin tưởng những người trong gia tộc này, con bé có thể bị làm hại bất cứ lúc nào. Vì vậy, Yume à, con ngoan ngoãn đứng đây, ba mẹ đi chào hỏi mọi người một chút nhé.

– Vâng.

Tôi gật đầu, nhìn theo bóng ba mẹ có đôi chút thất vọng. Nhưng sự thất vọng ấy đã nhanh chóng tan biến khi tôi nhìn thấy một dáng người thanh tú ở đằng xa, khuôn mặt đẹp dịu dàng ẩn khuất sau những cái đầu lố nhố của đám người đến chia buồn.

– Anh Tooya.

Tôi khe khẽ kêu lên và ngay lập tức nhận ra khuôn mặt ấy. Hình như anh ấy đang bị vây kín bởi một đám người đến dự đám tang. Khuôn mặt họ trông rất sầu thảm, miệng không ngừng tuôn ra những câu nói chia buồn đầy thống thiết.

Thật kì lạ, vào vai một người được an ủi, chia buồn, sao tôi lại có cảm giác anh ấy đang rất khó chịu nhỉ? Nhìn nụ cười gượng gạo, những cái nhíu mày nhẹ của anh ấy mà tôi bỗng thấy mình phải có trách nhiệm giúp anh ấy thoát khỏi lũ người giả tạo ấy.

Nghĩ vậy, tôi bèn xăm xăm bước đến, rẽ đám đông đi vào chỗ Tooya đang đứng, miệng kêu lên thật to:

– Anh Tooya, anh tìm em gấp hả? Có chuyện gì không?

Tooya hơi ngớ người nhìn tôi nhưng chỉ trong chốc lát anh ấy đã hiểu ý và diễn rất ăn nhập với tôi:

– May quá, em đến rồi. Anh đang có chuyện gấp cần nói với em. Ừm, thật phiền mọi người quá có thể tránh mặt một lúc được không?

Những vị khách này đều tỏ ra khó chịu trước sự phá bĩnh của tôi, nhưng nếu Tooya đã nói thế, họ còn có thể không nghe sao?

Nhờ vở kịch của tôi mà chỉ trong chốc lát, đám ruồi vo ve quanh Tooya đã tản ra hết. Nụ cười gượng gạo trên mặt Tooya nhanh chóng vụt tắt, anh không nói gì mà chỉ nhẹ nhàng kéo tôi đến ngồi trên một chiếc ghế gỗ gần đó khuôn mặt lạnh lùng tư lự. Nhưng nếu ai tinh ý có thể thấy rõ, đôi môi mỏng thanh tú kia đang khẽ nhếch lên một nụ cười sung sướng.

Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh anh Tooya, nhìn khuôn mặt thanh tú buồn man mác ấy mà bỗng thấy lòng buồn theo. Ở đằng xa, ba mẹ tôi đang tiếp chuyện một số vampire đến dự đám tang. Trông họ có vẻ lạnh nhạt khi bắt tay ba tôi. Dù không thấy rõ mặt nhưng tôi có thể hiểu ba đang phải chịu áp lực lớn như thế nào. Giữa muôn ngàn vampire ở đây, chỉ có mình ông là con người. Ít ra tôi cũng là vampire, dù chỉ là vampire dòng lai. Chưa bao giờ tôi lại thấy giá trị của con người bị chà đạp đến mức như vậy. Rốt cục thì ba tôi đã làm sai điều gì để bị họ ghét như thế chứ, vì ông là con người ư?

– Em sao vậy?_ Tooya chợt hỏi khi nhìn vào khuôn mặt đăm chiêu của tôi.

Tôi giật mình quay ra, nhìn anh ấy khẽ cười rồi chợt hỏi một câu chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh trước mắt cả:

– Anh ơi, sao em thấy anh luôn buồn vậy?

– Hửm, ờ anh…_ Tooya hơi lúng túng trước câu hỏi của tôi, anh ấy khẽ gãi đầu rồi vội vã lảng sang chuyện khác_ À mà em có họ hàng gì với tộc Hondo vậy? Hình như trước đây anh chưa bao giờ nhìn thấy em trong gia tộc này.

– Hihi đây là lần đầu tiên em theo ba mẹ đến đây mà. Mẹ em nói bà đã từng sống ở đây._ Tôi mỉm cười thật tươi nói.

– Mẹ em? Bà ấy là ai?_ Tooya nhíu mày hỏi.

– Người búi tóc vận đồ đen kia kìa…_ Tôi nói rồi chỉ tay về phía mẹ đang nói chuyện với những vampire xa lạ.

Tooya nhìn theo hướng chỉ tay của tôi, chợt giật mình. Khuôn mặt anh trở lên đăm chiêu. Mãi một lúc sau, anh mới khó nhọc lên tiếng:

– Vậy ra em là con của Shita sa-ma, thế thì là em họ anh rồi. À, mà cũng không đúng, chúng ta thật ra chẳng có quan hệ gì cả…haizz.

– Anh nói gì thế, em chả hiểu. Lại còn thở dài nữa chứ? Giống ông cụ non quá đi._ Tôi mỉm cười trêu chọc.

– Haha, chuyện này em chưa hiểu được đâu, đợi lớn lên rồi từ từ em sẽ biết.

– Lớn lên ư? À, anh ơi, đám tang của ai vậy anh?

– Ừm, là của ba mẹ anh._ Tooya khẽ nói.

– Ba mẹ anh ư? Vậy chắc anh phải đau khổ lắm nhỉ?_ Tôi nói rồi chợt cảm thấy mình đã lỡ lời.

Tooya nhìn khuôn mặt nhăn nhó của tôi, không nói gì chỉ khẽ cười buồn.

– Sao anh không nói gì mà chỉ cười? À cho anh cái này nè…_ Tôi nói rồi rút từ trong túi áo ra một cuộn bông băng cá nhân còn mới nguyên đưa cho anh ấy.

– Bông băng ư? Nhưng sao em lại đưa anh cái này?_ Tooya ngạc nhiên hỏi tôi.

– Mẹ em nói khi một người nào đó đau khổ, trái tim của người đó sẽ tan nát và rất đau đớn nên…em nghĩ anh cần chỗ bông băng này để băng bó trái tim của mình.

-…

– Sao anh không nói gì? Hay chỗ bỗng băng này không đủ?_ Tôi lo sợ lên tiếng.

– Không, đủ rồi, cảm ơn em…_ Tooya dịu dàng xoa đầu tôi rồi cầm cuộn băng áp nhẹ vào trái tim mình. Khuôn mặt anh bừng sáng một nụ cười thanh tao, đẹp tinh khiết như tuyết trắng. Đôi mắt đen huyền chợt nhìn mông lung về phía xa xa, nhưng không còn là vẻ buồn bã nữa, có chút gì đó vui hơn, hạnh phúc hơn trong đôi mắt ấy.

– Ba mẹ…hình như con đã tìm thấy thiên thần cho mình rồi._ Tooya thì thầm như nói với con gió.

– Anh nói gì vậy?

– Không gì cả, cô bé ngoan ạ!


———————————————-
Đến part 3 rùi mà vẫn chưa xong cái kí ức của Yume, híc (_ ___!)

Chap sau có Kai nên fan Kai đừng nóng, trong kí ức của Yume chắc chắn có Kai mà hehe….

Part 4: Hoa tuyết bay.Những ngày sống trong tư dinh của tộc Hondo trôi qua một cách nhanh chóng, thấm thoắt gia đình tôi đã ăn, ngủ, nghỉ ở đây được hơn một tháng rồi.

Mọi chuyện có vẻ tiến triển rất thuận lợi, thái độ của bà ngoại cùng mọi người trong tộc đã không còn gay gắt và đáng sợ như trước nữa. Tất cả cũng là nhờ sự cố gắng của ba tôi.

Chỗ nào cần giúp đỡ là ông có mặt, không ngại khó khăn, nề hà gì cả. Ông cũng không phân biệt người trên kẻ dưới, chỉ cần người nào gặp khó khăn là ông sẵn sàng giúp đỡ kể cả đó là một cô tì nữ nhỏ nhoi. Sự tận tình, ân cần cùng nụ cười ấm áp của ba đã khiến những vampire máu lạnh kia nhìn chúng tôi bằng đôi mắt khác. Khuôn mặt của họ tuy vẫn ánh lên vẻ lạnh lùng nhưng trong đáy mắt đã không còn vẻ khinh bỉ, chán ghét nữa, thay vào đó là một tia sáng ấm áp, một niềm tin nhỏ nhoi. Dù nhỏ nhoi nhưng như thế là đã đủ lắm rồi. Ba tôi đã nói như vậy đấy.

Còn mẹ tôi, dĩ nhiên là quá tự hào vì ông chồng của mình rồi. Thỉnh thoảng tôi còn thấy bà nhìn ông mỉm cười tủm tỉm nữa.

Tôi vừa nghĩ vừa khẽ cười ngây ngốc, cuộc sống giá mà cứ bình lặng như vậy nhỉ?

Đang thả hồn theo những làn gió mát mẻ mang theo hương hoa sói ngoài kia, tôi chợt giật mình khi nghe thấy tiếng mẹ vang lên bên tai:

– Yume, sao thần người ra thế con?

– À, dạ gió mát quá mẹ nhỉ? Hì hì_ Tôi cười rồi vung tay ra ngoài cửa.

– Ừ, đúng là rất mát. Nhưng Yume này, con chuẩn bị quần áo các thứ đến đâu rồi?_ Mẹ tôi hỏi trong khi khuôn mặt vẫn cắm cúi vào khung thêu.

– Chuẩn bị gì cơ hả mẹ?_ Tôi ngơ ngác hỏi lại.

– Hửm? Ba chưa nói cho con biết sao, chúng ta chuẩn bị phải rời khỏi đây rồi. _ Mẹ tôi nhíu mày nói.

– Rời khỏi đây hả mẹ?_ Tôi bần thần hỏi lại.

– Ừ, chúng ta đến đây cũng được hơn tháng rồi, đã đến lúc phải trở về nhà thôi. Yume không nhớ nhà sao?_ Mẹ tôi mỉm cười xoa đầu tôi hỏi.

– Con…con không muốn về. Chúng ta ở lại đây mãi mãi không được sao mẹ?_ Tôi ấp úng giãi bày mong ước của mình.

– Cái gì? Con muốn ở lại đây sao?_ Mẹ tôi ngạc nhiên kêu lên.

– Vâng ạ!

– Không được._ Mẹ tôi bất chợt nghiêm mặt nói rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tôi từ tốn giảng giải:

– Yume à, con đừng quên đây là thế giới vampire, những người sống ở đây đều là những vampire mang trong mình bản chất khát máu. Chúng ta không thuộc về nơi này…

– Nhưng con cũng là vampire mà._ Tôi vọt miệng cãi.

– Vậy còn ba? Con định bỏ ba sao?_ Mẹ tôi khẽ nghiêng đầu hỏi.

– Không, con…

– Hơn nữa, con phải biết tuy rằng bà ngoại đã tạm chấp nhận chúng ta. Nhưng có một người, ông ta sẽ không bao giờ để cho chúng ta yên ổn nếu thấy được sự xuất hiện của chúng ta trong gia tộc này._ Mẹ tôi chợt hạ giọng nói.

– Ai vậy mẹ?

– Một người rất đáng sợ. Ông ta sắp trở về sau chuyến đi đến Hi lạp. Ông ta nắm giữ sức mạnh không ai chống lại được và hơn ai hết ông ta là người căm ghét chúng ta nhất. Vì thế, chúng ta phải nhanh chóng trở về thôi.

Tôi thần người ra nghe mẹ nói rồi chợt đứng vụt dậy chuệnh choạng bước ra ngoài. Sắp phải về, tôi sắp phải về thật rồi ư?

Không hiểu sao giờ đây khi cuộc sống ở nơi tư dinh tráng lệ này đã dần trở lên quen thuộc và đi vào một quĩ đạo tôi lại cảm thấy sợ hãi khi nghĩ đến lúc phải trở về căn nhà gỗ nhỏ có vườn hoa hồng và cây anh đào luôn nở hoa rực rỡ, nơi mà tôi và ba mẹ đã từng có những ngày hạnh phúc.

Tôi sợ khi phải rời xa nơi này, sợ không còn được nhìn thấy cảnh đi lại tấp nấp, làm việc rộn ràng của những người ở đấy. Sợ không được gặp những chị gái tốt bụng làm việc trong bếp luôn để dành cho tôi những chiếc đùi gà xé thơm nức.

Nhưng điều khiến tôi sợ hãi hơn hết thảy mọi thứ là nếu tôi rời khỏi nơi đây, tôi sẽ không được gặp anh Tooya nữa. Người con trai luôn dịu dàng xoa đầu tôi và nhìn tôi bằng đôi mắt đen huyền đẹp tựa như ngọc.

Đang suy nghĩ miên man chợt tôi giật mình khi thấy anh Tooya đã ngồi xuống cạnh mình tự lúc nào. Nơi chúng tôi đang ngồi là nóc nhà của tư dinh phụ phía tây, từ đây nhìn xuống có thể thấy hết thảy mọi thứ, cảnh vật đều được thu nhỏ trong tầm mắt.

– Chà, Yume không ngoan chút nào. Cao như vậy mà dám một mình trèo lên_ Anh Tooya nhìn tôi khẽ cau mày tỏ ý không hài lòng.

– Nhưng em tự trèo được mà. Mới lại chờ anh lâu lắm, anh còn phải đi học thêm nữa mà._ Tôi lên tiếng thanh minh rồi chợt xìu mặt xuống.

– Em giận à?_ Tooya khẽ đưa mắt nhìn tôi rồi dịu dọng nói_ Anh xin lỗi vì không thể bên em nhiều hơn. Tại lịch học thêm quá dày, anh không thể sớm ra để tìm em được. Em không trách anh chứ?

– Không, không, em đâu có trách anh. Chỉ là em thấy hơi buồn vì sắp tới sẽ không được gặp anh nữa thôi.

– Sao vậy?_ Anh Tooya ngạc nhiên hỏi tôi, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.

– Mẹ em nói…mà thôi, nói chung là em đang buồn._ Tôi nói rồi khẽ hất tay lên chống cằm ra vẻ tư lự như người lớn.

Bộ dạng ông cụ non của tôi khiến anh Tooya bất cười. Anh móc từ trong cặp ra một chiếc hộp nhỏ rồi đưa cho tôi, nụ cười ấm áp như ánh dương:

– Thôi đừng buồn nữa, cho em này.

Tôi khẽ giật mình ngước mắt nhìn vật trên tay anh Tooya rồi khẽ kêu lên sung sướng:

– A! Bánh Pudding. Tuyệt quá! Hihi.

– Phì, ngốc. Ngon không?

– Dĩ nhiên là ngon rồi, nhưng sao anh biết em thích bánh pudding dâu?_ Tôi vừa ăn vừa hỏi.

– Những gì em thích anh đều biết. Nhưng Yume này, em có thích xuống dưới kia chơi không?

– Em thích lắm, nhưng mọi người bảo không được cười đùa trong tư dinh sẽ ảnh hưởng đến bà ngoại._ Tôi vừa ngậm chiếc thìa vừa ỉu xìu nói.

– Vậy được anh sẽ đưa em đến một nơi. Yume, em có thích ngắm hoa tuyết bay trên đồng cỏ xanh không._ Trong gió tôi nghe thấy tiếng anh Tooya nhẹ nhàng vang lên.

Rồi chưa kịp định thần lại, tôi đã bị anh ấy kéo đi. Bước chân dồn dập vang lên khắp tư dinh. Không biết đã trải qua bao nhiêu bước chân, cuối cùng chúng tôi cũng dừng chân tại một nơi rộng lớn bỏ lại phía sau những tòa nhà cổ kính uy nghi của tộc.

Thì ra đây là đằng sau tư dinh, phía trước mặt chúng tôi tường hào bao quanh dày đặc. Đến một lối đi nhỏ cũng không có, duy chỉ có một lỗ chui chó, ở đó cỏ đã mọc um tùm.

Tôi nhìn chăm chăm vào lỗ chui cho chó đó rồi cắn cắn móng tay hỏi nhỏ:

– Chúng ta ra ngoài bằng cái gì ạ?

– Dĩ nhiên là đây rồi._ Anh Tooya mỉm cười rồi chỉ lên bức tường cao sừng sững. Ôi may quá, vậy mà tôi còn tưởng hai đứa phải chui qua lỗ chó chứ. Haizz, đúng là nghĩ thừa, anh Tooya tao nhã là vậy, sao có thể chui qua lỗ chó chứ. Tôi nghĩ rồi bất chợt cười thầm.

Thoắt cái anh Tooya đã đứng trên bức tường cao lớn, bóng lưng đón lấy ánh nắng chiều ấm áp, khuôn mặt đẹp rạng rỡ như ánh dương:

– Đưa tay ra nào._ Anh Tooya nhìn tôi cười, gió nhẹ nhàng vờn mái tóc của anh. Đôi bàn tay tuy không lớn những cũng đủ sức bao trọn bàn tay tôi đang chìa ra, hiền từ và tin cậy.

Tôi không mất giây nào để suy nghĩ, nhanh nhẹn đưa tay cho anh ấy nắm, thật ấm áp thật đáng tin cậy làm sao.

Chẳng mấy chốc chúng tôi đã đặt chân lên ngọn đồi xanh mát phía sau tư dinh tộc Hondo. Đồi núi ở đây không cao, nhưng khá mấp mô và nhiều cây nên hơi khó đi lại. Anh Tooya dắt tay tôi vượt qua những hòn đá, những bụi cây để đến một cánh đồng cỏ rộng bát ngát.

Cỏ xanh mơn mởn, còn đọng lại chút sương, ở chính giữa cánh đồng cỏ, là một cây cổ thụ lớn mọc hoa trắng như tuyết. Anh Tooya kéo tôi bước đến trước cây cổ thụ, gió thổi làm những cánh hoa bay tà tà hệt như những bông tuyết rơi.

– Oa…đẹp quá, đẹp thật đấy! Em chưa bao giờ được thấy một nơi đẹp như vậy._ Tôi kêu lên sung sướng, nhắm mắt thả mình trôi theo những cơn gió, mùi hương hoa ngập tràn trong không gian.

– Biết là em sẽ thích mà. Khắp ngọn đồi này, chỉ có một cây duy nhất. Nó nở hoa vào mùa hè, khi có gió sẽ làm bay những cánh hoa trắng trông như những bông tuyết nên anh mới đặt tên là cây hoa tuyết bay. Khi ở đây em sẽ có cảm giác như mùa hè cũng có tuyết, thật là tuyệt đúng không?

Tooya mỉm cười nói rồi nhẹ nhàng nằm xuống bãi cỏ xanh mát, đôi mắt anh nhắm nghiền lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Tôi mỉm cười gật đầu rồi cũng nằm xuống cạnh anh ấy, tay vân vê những cánh hoa trắng muốt đẹp tựa như bông tuyết.

Và trong buổi chiều hôm ấy, chúng tôi đã có một giấc ngủ, yên bình, thư thái trong cơn gió mơn man cùng những cánh hoa tuyết bay, không gian đượm mùi của hoa thơm, của cỏ ngọt.

– Chúng ta sẽ mãi hạnh phúc thế này phải không Yume?

– Vâng, sẽ mãi hạnh phúc.

– Cảm ơn em, cô bé!

– Cũng cảm ơn anh. Nhưng em không phải là cô bé.

– Ừ thì không cô bé, cô nhóc vậy haha.

– Anh…đồ ông cụ non.

.
.

Chà, gió mát quá! Thời tiết cũng thật đẹp. Tiếc là anh Tooya phải đi học thêm đến tận sáng, chẳng có ai chơi với cả. Cô đơn quá! Tôi thầm kêu lên trong đầu, buồn bã chống cằm.

Hôm nay nghe nói tư dinh có khách, hình như là một gia tộc rất lớn đến thăm viếng vì vậy mẹ dặn tôi phải ngoan ngoãn ngồi trong phòng đọc sách không được chạy lăng xăng biết đâu lại gây phật ý cho những vị khách quý.

Tôi thực ra cũng muốn ngoan ngoan lắm nhưng lại không thể làm được, đôi chân cứ tự động bước đi. Dù sao thì ngồi trên đỉnh nóc tư dinh phía tây còn sướng hơn là ngồi trong phòng đọc sách. Ít ra khi ở trên đây tôi cũng được nhìn ngắm mọi người qua lại.

Tôi nghĩ rồi nghếch mắt nhìn về phía tư dinh chính của tộc Hondo. Trên bồn hoa trước cửa tư dinh, một câu nhóc đang đứng tư lự, đôi mắt ánh tím nhìn chằm chằm vào những bông hoa màu đen đẹp kiêu sa tựa như hoa tuylip.

Đôi mắt cậu ta vừa hướng tới, những bông hoa lập tức bị đóng băng nhưng khi cậu ta cụp mắt xuống, lớp băng lập tức tan ra, chu kì cứ lập đi lập lại như vậy cho đến khi những bông hoa trở lên nát bươm, vẻ đẹp kiêu sa thoáng chốc biến mất thay vào đó là sự tàn tạ, xấu xí.

Khoảnh khắc nhìn vào những bông hoa ấy, khóe môi cậu ta khẽ nhếch lên một nụ cười, lạnh lùng có, tàn nhẫn có, chua xót có nhưng tận sâu trong đó là sự cô đơn, buồn bã cùng cực.

Bao nhiêu cung bậc, bao nhiêu cảm xúc đều hiện diện trên khóe mắt đó, đôi môi đó. Mái tóc màu bạc khẽ bay bay trong gió càng tạo lên vẻ đẹp quỉ dị, đẹp mà lạnh đến đáng sợ. Không hiểu sao tôi bỗng bị thu hút bởi con người này, bỏ quên lời mẹ dặn tôi nhanh nhẹn trèo xuống rồi vội vã đi đến bồn hoa trước tư dinh lớn.

Từ xa, tôi đã thấy được dáng người thanh thoát của cậu con trai tóc bạc. Thân hình mảnh mai đẹp như cây trúc, khí chất tao nhã tỏa sáng như hoa mai nhưng thần khí lại lạnh như băng tuyết.

Phát hiện ra có người đến gần, cậu ta không quay ra chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn tôi, cái nhìn khiến tôi suýt đóng băng.

– Mi là ai? Sao lại ở đây?_ cậu ta cất giọng khinh khỉnh hỏi.

Chà, người này thật là…đẹp quá! Lúc nãy khi nhìn ở xa chỉ thấy dáng người thanh thoát nay được thấy mặt thật đúng là đẹp như thiên thần. Nhất là đôi mắt màu tím bạc ấy, tuy sắc lạnh như kim loại nhưng lại ánh lên vẻ đẹp mê hồn người. Nhìn khuôn mắt thẫn thờ của tôi, cậu ta khẽ cau mày nói:

– Mi là ai, sao không nói gì?

– Thế cậu là ai?_ Không để ý đến thái độ khó ưa của cậu ta, tôi chỉ mỉm cười hỏi lại. Nhất định, nhất định phải làm quen được với người này. Lúc ấy trong lòng tôi đã nghĩ như vậy.

– Mi chưa trả lời câu hỏi của ta.

– Tôi là Yume Hana, rất vui được gặp cậu._ Tôi vui vẻ đưa tay ra trước mặt thằng nhóc.

Cậu ta khẽ liếc đôi mắt lạnh lùng xuống bàn tay của tôi, hai tay vẫn đút trong túi quần tiếp tục hỏi bằng giọng chất vấn:

– Không phải mùi của vampire thuần chủng, sao lại được phép đứng trước tư dinh này? Đây chẳng phải là tư dinh lớn của tộc Hondo sao?

– Tộc Hondo? À…mẹ nói, tôi cũng có huyết thống với những người trong tộc này._ Tôi vô tư nói.

– Cái gì?_ Cậu ta kêu lên đầy ngạc nhiên rồi chợt mím chặt môi, nhíu mày suy nghĩ.

– Cậu đang suy nghĩ cái gì vậy?_ Tôi nghiêng đầu dò hỏi nhưng cậu ta dường như đang bất động không có ý định trả lời.

– Hình như cậu rất cô đơn, tôi thấy cậu đứng đây một mình từ nãy đến giờ. Mình…đi chơi đi, hôm nay anh ấy phải đi học thêm nên tôi cũng cô đơn lắm._ Tôi thao thao bất tuyệt một hồi về những suy nghĩ vớ vẩn của mình. Thấy cậu ta không nói gì, nghĩ là đã đồng ý rồi nên tôi nhanh nhẹn kéo tay cậu ta đi luôn. Thật may quá, đang buồn thì có bạn chơi.

Bị tôi nắm tay bất ngờ, cậu ta giật mình kêu lên rồi định giằng tay ra:

– Này, buông ra.

– Lặng im nào, tôi sẽ đưa cậu đến một nơi rất đẹp._ Tôi thì thào, đưa ngón trỏ lên môi, vẫn nắm chặt tay cậu nhóc rồi kéo đi.

Tôi đưa cậu ta ra đằng sau tư dinh, nơi mà hôm trước anh Tooya đã dắt tôi đến.

– Ở đằng sau có chỗ đẹp lắm._ Tôi hồ hởi nói, chỉ vào bức tường kiên cố rồi chợt giật mình lo lắng. Hôm trước nhờ có anh Tooya nên mới trèo tường được, nhưng hôm nay không có anh ấy ở đây thì làm thế nào để sang kia nhỉ? Chẳng lẽ chui qua lỗ chó? Tôi thì chẳng sao nhưng cái cậu tóc bạc liệu có chịu không?

Đang suy nghĩ miên man chợt tôi giật mình khi nghe thấy một giọng nói lạnh lùng vang lên:

– Mi nói sang bên kia cơ mà, sao còn chưa đi.

Không biết tự lúc nào thằng con trai tóc bạc đã đứng trên bờ tường kiên cố, hai tay đút vào túi quần, vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo.

– Nhưng…nhưng tôi không biết trèo, cao quá!_ Tôi ấp úng thú nhận.

– Hừ, phiền phức. Mi có phải là vampire không vậy?_ Cậu ta cau mày nói rồi vụt đưa tay ra cáu kỉnh gắt:

– Đưa tay đây.

Tôi nhìn bàn tay tỏa ra khí lạnh trước mắt, ngập ngừng trong giây lát rồi cũng nắm lấy nó. Bàn tay này không ấm áp như bàn tay của anh Tooya, nó lạnh lẽo nhưng cứng cáp. Khi mới nhìn, nó tạo cho người ta cảm giác lo sợ nhưng khi nắm vào rồi lại chợt thấy tin cậy vô cùng.

Sau khi sang được đến bên kia, tôi nhanh nhẹn kéo cậu nhóc tóc bạc đến chỗ đồng cỏ xanh mượt có cây hoa tuyết bay. Cảnh vật vẫn như vậy, đẹp đến mê hồn.

Trái với sự trông đợi của tôi, cậu nhóc tóc bạc không tỏ vẻ gì là hào hứng, vui sướng. Cậu ta chỉ hơi ngẩn người ra rồi khẽ nhắm mắt, khuôn mặt lạnh lùng, cau có đã hòa hoãn hơn trước.

– Có đẹp không?_ Tôi hồi hộp hỏi.

– Cũng được._ Cậu ta nói rồi thong thả bước lên trước.

– Xì! Đẹp thì cứ nói đẹp lại còn tỏ vẻ bình thường, đúng là…_ Tôi lè lười rủa thầm rồi cũng nhanh chân chạy theo cậu ta.

.
.

– Này chúng ta chơi một trò chơi đi_ Tôi rủ.

– Không có hứng._ Lạnh lùng

– Cậu…Thôi chơi đi mà, trò này hay lắm. Chỉ cần dùng tay thôi mà. Chơi đi._ Tôi níu áo cậu ta nài nỉ.

– Đã nói là không có hứng._ Cậu ta cau mày nói, khuôn mặt lộ rõ vẻ khó chịu.

– Chơi đi, chơi đi, chơi đi…_ Tôi vẫn tiếp tục nài nỉ, cuối cùng không chịu nổi cái loa ầm ĩ là tôi nên cậu ta đành gắt lên:

– Thôi được rồi, ồn ào quá! Trò gì?

– Kéo búa bao._ Tôi mỉm cười nói.

– Trò gì lạ hoắc.

– Lạ hoắc mới hay chứ. Thế nào chơi chứ?_ Tôi cười hề hề nói.

– Thật là phiền phức, chơi thế nào?

– Thế này, thế này… Rồi, hiểu chưa, giờ ai thua phải cõng người kia đến cây hoa tuyết bay nhé._ Tôi ra giá.

– Cõng á, không…

– Không lằng nhằng hehe, chơi thôi.

.
.

– Cậu thua rồi, cõng tôi đi.

– Hừ, điên à. Lòng bàn tay của ta phải chụp được cái kéo của mi chứ.

– Cậu mới điên, kéo cắt được bao mà. Luật là thế. Không lằng nhằng cõng đi.

– Này xuống mau, ai cho mi trèo lên người ta hả?

– Cậu muốn chơi ăn gian à? Thua rồi thì phải cõng chứ. Hây..hây, hỡi chiến mã hãy phi nước đại cho ta.

– Ai là chiến mã hả? Xuống mau.

– Cậu chứ ai hehe.

—————————————————-

_ Phốc…

Tooya nhảy từ trên bức tường xuống, khuôn mặt trở lên lạnh lùng cau có.

– Cậu Tooya, cậu không đi chơi với cô Yume nữa à?_ Người quản gia già nhìn Tooya dò hỏi.

– Không cần, có người chơi với rồi._ Tooya xẵng giọng đáp rồi quay người bước thằng để lại ông quan gia già vẫn đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

– Sao,sao giọng nói của cậu Tooya lại có vị giấm vậy nhỉ? Chua thật! ( Ya, ya đang ghen đấy ông già ạ!)

Ông quản gia khẽ lẩm bẩm khó hiểu. Từ chỗ học thêm về, cậu ấy đã hộc tốc đi tìm cô nhóc Yume vậy mà giờ lại bỏ đi thế này là sao?

Ông nhìn theo bóng dang hậm hực của Tooya vừa thấy vui lại vừa thấy buồn.

Vui vì ông đã thấy được những trạng thái biểu cảm giống người bình thường xuất hiện trên mặt cậu Tooya. Khi ba mẹ cậu ấy mất, lúc nào cậu ấy cũng sống trong bóng tối, khuôn mặt ngập một màu buồn ảm đạm. Nhưng từ khi gặp cô bé ấy, ông đã thấy cậu ấy thay đổi hoàn toàn. Trên khuôn mặt bình thản ấy đã có xuất hiện nhiều cung bậc khác, vui, buồn, giận, hờn…

Nhưng buồn vì ông không biết cô bé kia còn ở đây trong bao lâu. Cô bé vốn dĩ không thuộc về thế giới này. Nếu cô bé biến mất, liệu cậu Tooya còn có thể vui vẻ được như bây giờ?

~~~~~~

Part 5: Nếu em muốn, thì người giết em phải là tôi.

Đang say sưa trong giấc nồng thì tôi bị mẹ dựng một cách thô bạo. Bà vừa nói vừa lôi tôi ra khỏi giấc mộng đẹp:

– Dậy đi Yume, nhanh lên con.

Tiếng nói của bà có vẻ gấp gáp, dáng thì cuống quýt, mọi hành động đều vội vã vô cùng. Đã có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ?

Tôi đang định lên tiếng hỏi thì ở buồng trong ba đã đánh tiếng trước, kèm theo đó là một tiếng ngáp uể oải:

– Có chuyện gì mà gấp vậy Shita?

– Anh còn ngồi đó được à? Sắp xếp hành lí đi, chúng ta phải rời khỏi đây ngay hôm nay, không được chậm trễ._ Mẹ tôi nói rồi nhanh tay vơ đống quần áo trong tủ cho vào vali.

– Sao vậy? Chúng ta bàn trước với nhau là vài hôm nữa mới về cơ mà. Đi thế này em định không chào hỏi mẹ và mọi người à?_ Ba tôi nói rồi nắm lấy vai mẹ tôi hỏi dồn.

– Em không muốn giải thích nhiều, anh hãy cứ chiều theo em một lần được không?

– Thôi được rồi, anh nghe em.

Ba tôi dịu dọng nói rồi cũng ngồi xuống cùng mẹ tôi chuẩn bị hành lí. Cuộc nói chuyện của ba mẹ khiến tôi cảm thấy vô cùng hoang mang. Về, bây giờ tôi phải về nhà thật sao? Tôi biết ba mẹ đã có dự định vài hôm nữa sẽ rời khỏi đây nhưng ra đi đột ngột thế này thì thật là…

Cứ như vậy, khi ba mẹ đã chuẩn bị xong mọi thứ, tôi vẫn ngồi ngẩn ngơ trên giường.

– Yume, nhanh lên con.

Chỉ đến khi mẹ tôi gắt lên thì tôi mới vội vã đứng dậy, chuẩn bị mọi thứ cho một chuyến về nhà.

Ba mẹ dắt tôi đi trên con đường dải sỏi ra đến cổng lớn. Trời đã hửng sáng, mọi người trong tộc vẫn đang ngủ say.

– Em định đi mà không nói lời nào à?_ ba tôi khẽ nghiêng đầu dò hỏi.

Mẹ tôi vừa lần sờ cánh cổng lớn vừa nói. Lâu rồi không động đến nên bà cũng quên mất cách mở cổng:

– Anh yên tâm đi, em đã bàn với mẹ rồi, chính mẹ bảo chúng ta phải rời khỏi đây sớm. Người mà em đã nhắc đến chỉ nội trong ngày mai sẽ trở về. Ông ta chính là…

Mẹ tôi chưa nói hết câu thì cánh cổng lớn tự dưng bật mở như có một áp lực nào đó rất lớn đẩy nó ra.

Chúng tôi còn đang ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra thì thình lình từ đằng sau cánh cổng, một dáng người tao nhã bước vào. Đó là một cụ già với mái tóc bạc phơ dài đến đầu gối, khuôn mặt lạnh lùng cao ngạo với ánh mắt lạnh lẽo sắc như kim loại có thể xuyên thủng bất cứ thứ gì.

Người này tuy có khuôn mặt của một cụ già, nhưng dáng đi lại thanh thoát vững trãi vô cùng.

Tôi ngắm nhìn người trước mặt không chớp mắt rồi thốt nhiên quay sang ba mẹ. Khuôn mặt mẹ tôi đã trở lên trắng bệch, môi bà mấp máy không lên lời.

– Sao vậy cháu gái, trời vừa sáng mà đã tay xách nách mang cùng chồng con định đi đâu vậy?_ Sau một phút im lặng, cụ già chậm rãi hỏi mẹ tôi đồng thời quay sang con quạ đang đậu trên vai mình ra lệnh:

– Blood, đi thông báo cho mọi người biết ta đã trở về, nhanh lên.

Nhìn con quạ bay vút đi, người mẹ tôi bất chợt run lên, bà nở một nụ cười méo mó, gượng gạo nói:

– Ông cố, mừng ông trở về. Chào ông cố đi Yume.

Nói đoạn mẹ tôi nắm chặt tay dúi đầu tôi xuống không để tôi ngẩng mặt lên. Ông cố, cái từ ngữ này mới thật lạ tai làm sao, thì ra ngoài bà ngoại tôi còn có ông cố nữa. Tôi nghĩ rồi lí nhí chào:

– Cháu chào ông cố.

Ông cố từ từ hướng ánh mắt xuống nhìn tôi, đôi lông mày của ông ta khẽ nhíu lại. Rồi vụt một cái chỉ trong tích tắc, ông đã xuất hiện trước mặt tôi, dùng bàn tay không đeo găng nâng mặt tôi lên và nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh dương của tôi, khuôn mặt từng chút, từng chút một trở lên u ám.

– Mắt màu xanh dương. Ngươi chính là hậu duệ của…

– Xin ông cố thả con cháu ra._ Mẹ tôi lúc này mới định thần lại, bà vội vã nắm lấy tay tôi giằng ra, đôi mắt ánh lên sự hoang mang, lo sợ. Ba tôi cũng xuất hiện kịp thời, kéo tôi vào lòng, giữ lấy mái đầu của tôi trong vòng tay rộng lớn.

Lúc này, mọi người trong tư dinh đã lục đục kéo ra để mừng người đứng đầu tộc trở về.

Vấp phải sự phản ứng mạnh mẽ của ba mẹ tôi, ông cố già đành thả tôi ra và đứng dậy, lạnh lùng nói:

– Về phòng của mình đi, khi chưa được sự đồng ý của ta không ai được phép rời khỏi tộc. Cháu tự biết hậu quả rồi đấy, Shita.

Rồi nhanh như cắt, ông cố mất hút sau tán cây cổ thụ. Tôi tưởng ngay sau đó mẹ tôi sẽ vẫn cứ bỏ đi không thèm nghe lời nhưng không, bà chỉ lưu luyến nhìn cánh cổng trước mặt rồi kéo tay tôi thểu lão bước về phòng.

Những ngày sau đó gia đình gần như ăn ở luôn trong căn phòng của mình, không ra ngoài nửa bước. Ba mẹ tôi đã dùng biện pháp cưỡng chế không cho tôi ra ngoài, bắt ngồi trong phòng đọc sách. Cần cuốn sách dày cộm trên tay mà tôi phải thú nhận rằng nếu cứ ngồi như thế này thì thà về nhà còn sướng hơn.

Đang chán nản chợt tôi nghe thấy tiếng ba mẹ cãi vã:

– Anh sẽ đi gặp ông cố, chúng ta ko thể sống thế này được. Anh và em thì không sao nhưng còn Yume, em định nhốt nó đến bao giờ?

– Em cấm anh không được đi. Anh có biết ông ta đáng sợ như thế nào ko?

– Nhưng Shita…

– Anh Haku, đừng nói nữa, anh mà đi thì đừng nhìn mặt em.

– Anh…thôi được rồi. Em vào gọi Yume ra ăn cơm đi.

Nói như vậy, nhưng sáng sớm hôm sau khi mẹ con tôi còn đang say giấc nồng, ba tôi vẫn ra đi.

—————————————————–

Trong căn phòng rộng lớn của tư dinh chính, ông cố đang ngồi trên chiếc ghế bành lớn, dáng vẻ cao ngạo như coi khinh tất cả. Con quạ bên cạnh khẽ gõ mỏ vào vai hắn như để nhắc hắn chú ý đến người đang đứng dưới sảnh.

– Ta chờ ngươi lâu rồi đấy.

– Cháu xin lỗi vì không thể đến chào người sớm.

– Rất biết điều, xem ra Shita chọn đúng người. Nói đi, muốn gì?

– Người có thể chấp nhận gia đình cháu không? Chấp nhận cháu và con gái cháu.

– Haha, dĩ nhiên rồi. Ta cũng rất quý Shita, những gì con bé chọn ta sẽ cố gắng chấp nhận. Chỉ có điều…

– Điều gì ạ?

– Con gái ngươi, nó là một vampire, ta có thể tạm chấp nhận. Nhưng còn ngươi, ngươi là một con người, chấp nhận ngươi rất khó. Giá như ngươi có thể biến thành vampire thì ta sẽ đồng ý chấp nhận gia đình ngươi.

– Ý người là…

– Thông minh đấy, ý ta là ngươi hãy trở thành người của ta.

—————————————-

– Anh Haku, đó là thịt sống, anh đang ăn thịt sống đấy. Anh phải chờ em nấu chín chứ._ Mẹ tôi gắt lên khi nhìn thấy ba đang cắt thịt sống và ăn một cách ngon lành.

– Ờ anh, tại anh thấy mọi người ăn ngon quá, nên..cũng muốn thử._ Ba tôi ấp úng nói.

– Trời ơi, họ là vampire mà. Anh là con người, anh phải ăn đồ chín mới đảm bảo sức khỏe.

– Ừ, anh biết rồi.

Ba tôi nói rồi ngồi nguyên một chỗ, không hiểu sao tôi lại thấy ba đang rất thèm thịt sống. Và đôi mắt ba thì…

– Ba ơi, ba có đeo kính áp tròng đổi màu không?_ Tôi ngậm thìa hỏi.

– Không, sao vậy con?_ Ba tôi ngạc nhiên hỏi lại.

– Mắt ba đang đổi màu đỏ đó ba. Bình thường nó màu đen mà.

_ Keng…_ Cùng một lúc cả ba và mẹ tôi đều đánh rơi chiếc muỗng trên tay. Khuôn mặt ba tôi trở lên trắng nhợt. Ông vội vã đưa tay lên che mắt rồi gượng gạo nói:

– Chắc là phản xạ của ánh sáng, con nhìn nhầm thôi.

Tôi dĩ nhiên là tin ngay vào lời nói của ba, nhưng mẹ thì không, bà quay phắt lại, giữ lấy tay ba tôi hỏi dồn dập:

– Anh đang có chuyện gì dấu em phải không? Nghe bọn họ nói, dạo này anh hay đến khu tư dinh phía Tây, và còn thỉnh thoảng đi lại với Tooya Hondo nữa. Đã xảy ra chuyện gì rồi à?

– Không có chuyện gì đâu._ ba tôi nói rồi gỡ tay mẹ tôi ra.

– Em không tin, anh nói đi.

– Đã nói không có chuyện gì rồi cơ mà, phiền phức._ Ba tôi đột nhiên gắt lên rồi hẩy mẹ tôi ra đứng dậy đi vào buồng để lại hai mẹ tôi trong phòng cùng với sự sững sờ chưa từng có.

Ba tôi gắt, lần đầu tiên trong đời người đàn ông hết mực dịu dàng ấy đã gắt gỏng, quát nạt mà đó lại là với người vợ mà ông vô cùng yêu thương.

—————————————————

– Dạo gần đây chú hay gặp cháu, có phải chú muốn nhờ cháu việc gì không?

– Cháu là một đưa trẻ rất thông mình. Đúng vậy, ta có việc cần phải có sự giúp đỡ của cháu.

– Việc gì chú cứ nói.

– Hãy bảo về Yume giúp chú, hãy chăm sóc con bé, dõi theo con bé từng bước chân. Giúp con bé tránh khỏi những tai họa phía trước nó. Chú biết điều đó là rất khó, cầu xin cháu như vậy thật không phải, nhưng hãy hiểu cho tấm lòng của một người cha như chú.

– Chú yên tâm. Việc này thì dù chú không nói, cháu cũng sẽ bảo vệ Yume. Cháu sẽ không để em ấy gặp bất cứ chuyện gì nguy hiểm. Đó là lời hứa danh dự của cháu đấy.

– Tốt quá, cháu đúng là một chú bé ngoan. Nhưng ta còn một thỉnh cầu nữa.

– Chú cứ nói

– Ta muốn cháu cho người theo dõi ta và…

———————————————————

– Đến rồi đấy hả? Lâu nay không thấy ngươi, chắc là đang rất đói?

– Xin người hãy cho cháu thêm thời gian để ở bên gia đình, bên Shita và Yume.

– Haha, đừng nghĩ xấu cho ta như vậy. Ngươi có biết là mình sắp bị thoái hóa không?

– Cháu biết, vì thế cháu mới cầu xin người.

– Được thôi, hãy uống máu của ta. Đó là cách duy nhất khiến ngươi không bị thoái hóa xuống cấp E. Ngươi biết điều đó đúng không?

– Uống máu của người?

– Đúng vậy, ta sẽ cho người uống máu của ta như một ân huệ lớn. Blood, đem cho hắn.

Con quạ đem cho Haku một chiếc bát đựng đầy máu đen. Thứ chất lỏng đặc sệt đang sôi ùng ục như muốn tuôn trào ra ngoài. Haku do dự nhìn chiếc bát, liệu đây có phải là một cái bẫy?

– Ngươi đang nghĩ đây là một cái bẫy đúng không? Haha, đừng ngạc nhiên, đây là suy nghĩ chung thôi, rất dễ đoán ra. Ngươi cứ suy nghĩ kĩ đi, một là bị thoái hóa để vợ con ngươi biết được, hai là uống máu này và trở thành một vampire cấp C. Chọn đi.

– Cháu uống._ Haku nói rồi ngửa cổ, uống cạn thứ máu đó. Chất lỏng vừa trôi vào cổ, cả người ông đã trở lên nóng bừng, thần thái có vẻ khoan khoái. Xem ra đây không phải là một cái bẫy.

————————————

– Im nào, Blood, người thì hiểu cái gì? Ngươi nghĩ ta cho hắn máu thật sao hahaha.

– Quác.

– Chưa hiểu sao? Đó là máu của một vampire cấp E. Nó sẽ khiến hắn thoái hóa nhanh chóng nội trong vài tiếng nữa. Và chỉ ngày mai thôi, xác của hai ba con hắn sẽ được phơi ngoài kia haha. Nào, giờ thì đi ngủ thôi, ta mệt rồi.

—————————————–

Tôi đang ngồi trên chiếc bàn gỗ để đọc sách, nhưng tâm trí thì chẳng thể tập trung được. Dạo gần đây ba tôi rất lạ, ông thích ăn thịt tái, thỉnh thoảng còn tự cắt thịt sống để ăn. Ông thường vắng mặt trong phòng khi về thì người đầy mùi rượu và còn gắt gỏng vô lối nữa.

Ông thực sự khác hẳn với người ba dịu dàng trước kia của tôi, khác đến nỗi tôi không còn nhận ra nữa. Khuôn mặt điển trai rắn rỏi nay bợt bạt, và hốc hác, dáng đi cũng không còn vững trãi mà trở lên liêu xiêu dễ đổ. Không những vậy, ba còn không ngủ với mẹ, hôm nào ông cũng bắc chõng tre ra ngoài và ngủ ở đó.
Tôi vừa nghĩ vừa giận ông, rồi lại cảm thấy thương mẹ. Đêm nào bà cũng khóc, khóc lặng thầm. Rốt cục thì thứ gì, điều gì đã khiến gia đình tôi trở lên như vậy.

– Yume…

Đang suy nghĩ miên man chợt tôi giật mình khi nghe thấy tiếng gọi nhẹ nhàng vang lên. Ba đang đứng trước mặt tôi, khuôn mặt dịu dàng cùng nụ cười ấm áp.

Là ba tôi, ba tôi đây mà. Người ba dịu dàng chứ không phải cái ông nát rượu như mấy hôm trước nữa. Đúng là ba thật rồi.

Sự xúc động khiến tôi ko kìm được lòng chạy bổ đến ôm lấy cổ ông:

– Ba ơi, ba đây rồi.

– Yume ngoan, mẹ con đâu?

– Mẹ sang bà rồi. Ba ơi, ba đừng làm mẹ buồn nữa nhé, đừng ngủ bên ngoài, đừng uống rượu nữa nhé!_ Tôi vít cổ ba nũng nịu.

– Ừ, để chuộc lỗi ba đưa Yume đi chơi nhé.

– Hoan hô.

.

Ba dắt tôi đi dạo trong khuôn viên, ông để tôi gối lên đùi và đọc thơ cho tôi, thỉnh thoảng ông con bắt tôi hát mấy bài hát đồng ca vui vẻ. Tiếng cười rộn ràng của hai ba con vang khắp tư dinh. Hạnh phúc này cuối cùng cũng trở lại rồi.

– Gần tối rồi về thôi con. Dậy ba kéo.

– Vâng. Ơ, ba…

– Sao vậy con?

– Ba ơi ba, mắt ba đang đỏ rực. Còn nữa, con không biết nói thế nào nữa, ba đang hóa trang để trêu con à? Răng nanh kìa, còn cả móng tay nữa, sao da mặt ba lại nổi nhiều gân vậy. Ba ốm hả ba?_ Tôi lo lắng hỏi.

– Cái gì?_ ba tôi nói rồi lảo đảo đưa tay lên sờ mặt, đôi mắt đỏ rực của ông trở lên ngây dại_ Chết tiệt, một cãi bẫy. Đi đi Yume, tranh xa ba ra, đi đi Yume.

Ba tôi bất chợt hét lên rồi đẩy tôi ra xa, nhưng sao tôi có thể làm thế, ba tôi đang đau mà:

– Ba ơi, ba làm sao vậy. Yume sai rồi, ba đừng trêu con nữa, con hứa con sẽ không trách ba vì ba hay gắt gỏng, hay uống rượu và làm mẹ buồn nữa, ba…

– Đi ra, ba bảo con đi ra, chưa nghe gì à? Cút cút đi cho ta._ Ba tôi hét lên rồi dộng nắm đấm lên thân cây.

Tôi nhìn ông, sững sờ. Một con ác quỷ, trước mặt tôi thực sự là một con ác quỷ. Không suy nghĩ gì nhiều, tôi vội vã quay đầu định bỏ chạy nhưng tất cả đã quá muộn. Bàn tay bàn chân tôi bị khóa lại. Ba tôi đè vật tôi xuống, khuôn mặt chằng chịt gân xanh không còn nhìn rõ nữa. Đôi mắt đỏ nhìn tôi hau háu.

– Ba ơi, thả con ra, ba ơi. Huhu mẹ ơi, cứu con, anh Tooya, anh Tooya, huhu..

Tôi và ba đang giằng co thì..

_ Bùm…_ Một tiếng súng bất chợt vang lên, tôi thấy người ba tôi khựng lại.
..tách, một giọt…tách, hai giọt…tách, ba giọt…

Nước mắt của ba đang rơi xuống khuôn mặt tôi, từ từ, từng chút một ba đã trở lại hình dáng ban đầu. Nước mặt ông hòa với nước mắt tôi – nhạt nhòa. Máu từ lưng ông chảy ra xối xả.

– Ba ơi…

– Yume à, xin lỗi con, ba yêu con nhiều lắm. Chăm sóc mẹ nhé, nói với mẹ là ba yêu mẹ, rất nhiều. À, hôn mẹ giùm ba nữa.

Ba tôi đưa tay lên vuốt mặt tôi, lau nước mắt cho tôi, máu từ lưng ông cứ thể tuôn ra xối xả. Ông ngã xuống, rất nhẹ nhàng.

– Ba ơi, mở mắt đi ba, ba ơi. Con xin ba. Mẹ không thích con hôn, mẹ chỉ thích ba hôn mẹ. Ba về hôn mẹ đi, ba tỉnh dậy tìm mẹ cùng con đi. Ba ơi…

– Yume à, kiếp sau ba sẽ hôn con và mẹ thật nhiều. Nói với mẹ là ba không hối hận, mãi mãi không hối hận. Sống hạnh phúc con nhé! Ba đã ủy thác con cho một người rất yêu con rồi. Như vậy là ba mãn nguyện…

Ba tôi nghẹn ngào nói, những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên người ông rồi trong tích tắc nó hóa thành tro bụi, ba tôi biến mất tựa như chưa từng xuất hiện.

– Ba ơi, ba đâu rồi, ba ơi…

—————————————

– Ba ơi…

Tôi choảng tỉnh giấc, mồ hôi ướt dầm lưng áo. Kí ức, kí ức đã trở lại với tôi, tôi đã từng mong tìm lại khoảng kí ức về ba nhưng khi đã tìm lại rồi sao tôi lại đau đến như vậy? Đau lắm, đau đến khóc nấc lên, ai có thể hiểu nỗi đau này của tôi. Ba ơi, tại sao lại làm con đau thế này. Có phải khi chết rồi sẽ hết đau phải không ba?

Nhưng…đây là đâu, sao tôi lại ở đây. Tôi nhớ ra rồi, anh Takeshi đã vì bảo vệ tôi mà chết nhưng sau đó mọi chuyện diễn ra như thế nào thì tôi không biết. Tôi nghĩ rồi gượng ngồi dậy, bước xuống giường.

– Kai?

Tôi nhìn người đang nằm trên giường bên và bật thốt lên. Đúng là Kai đang nằm ở đó, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng vẫn đẹp trai vô cùng. Thật may là hắn không sao, nhưng hắn xanh quá, chắc là bị thương nặng lắm.

Là do tôi, đúng là do tôi thật rồi. Tôi nghĩ rồi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Kai, đưa tay ra định chạm vào khuôn mặt ấy nhưng…tôi không đủ dũng khi, cũng không đủ tư cách:

– Kai à, xin lỗi cậu, xin lỗi cậu nhiều lắm. Vì tôi mà…Nếu tôi chết đi, mọi người sẽ không đau nữa phải không? Chỉ cần tôi chết, phải rồi…Tách, tách…

Nước mắt của tôi vô tình rơi xuống khuôn mặt hắn. Sợ Kai thức giấc tôi đành dằn lòng, nưốt nước mắt vào trong và bước ra ngoài.

Đường không dốc lại nhẵn nên chẳng mấy chốc mà tôi đã lên đến đỉnh. Nhìn xuống vách núi sâu hun hút bên dưới, tôi cảm thấy lòng thanh thản lạ.

Chết đi rồi mọi việc sẽ được giải quyết, sẽ không còn đau nữa. Tôi sẽ theo ba, theo anh Takeshi. Chỉ cần dứt khoát tôi sẽ không bị đau và mẹ tôi, anh Tooya, Kai và Takumi cũng sẽ không phải đau, chỉ cần nhảy thôi, phải rồi.

Vĩnh biệt, vĩnh biệt tất cả.

Tôi nghĩ rồi nhắm mắt trầm mình nhảy xuống. Tưởng rằng tôi sẽ được cùng cơn gió vi vu đến miền cực lạc nhưng thình lình, một bàn tay vươn ra kéo tay tôi giữ lại. Giật mình tôi ngẩng đầu lên nhìn, khuôn mặt lạnh lùng của Kai đập vào mắt khiến tôi bàng hoàng, kinh ngạc:

– Kai…

– Nếu em muốn, thì người giết em phải là tôi.

———————————————————

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s