Chương 53

Mỗi người đều có những kí ức buồn, những nỗi đau riêng trong tim, mạnh mẽ sống để đối đầu với tất cả hay buông xuôi chọn lựa cái chết là do chính bản thân họ quyết định.

– Buông tay ra, tôi xin cậu, hãy buông tay ra._ Tôi gào lên với khuôn mặt trắng bệch của Kai. Nhưng mặc cho tôi gào, tôi hét, tôi điên cuồng cào cấu vào bàn tay hắn đến tứa máu, hắn vẫn nắm chặt lấy tay tôi, một khắc cũng không lơi lỏng.

Đôi môi đẹp mím chặt lại thành một đường thẳng, máu từ vết thương trên lưng hắn túa ra chạy dọc cánh tay và rơi xuống khuôn mặt tôi.

Tôi kinh hãi sờ lên mặt mình, cảm nhận rõ rệt dòng máu tanh nồng đang rơi xuống từ bả vai hắn, khóc không ra tiếng.

– Kai, tôi van cậu, hãy thả tay ra đi. Coi như cậu giúp tôi hoàn thành tâm nguyện, để tôi xuống đó với ba được không?_ Tôi cắn chặt răng nhìn hắn van lơn.

– Tôi không có thời gian đi hoàn thành tâm nguyện của kẻ khác.

– Nhưng cậu đang bị thương rất nặng, nếu cứ tiếp tục vết thương sẽ rách ra.

– Đừng nhiều lời, trước khi tôi cho phép cô không được chết._ Kai lạnh lùng nói rồi mím chặt môi, gồng mình kéo tôi lên.

Giây phút này, dường như sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảng cách mong manh. Tôi biết, nếu tôi buông xuôi thì cả tôi và Kai sẽ cùng chết. và như thế thì tôi không muốn chút nào. Nên tôi phải sống, vì Kai, có lẽ vậy.

Tôi nghĩ rồi cắn răng, dùng bàn tay còn lại của mình, bám chặt vào vách đá và gồng người lên. Kai nhìn tôi, khẽ nhíu mày kinh ngạc rồi cũng siết mạnh tay tôi, cố sức kéo lên. Trong khoảnh khắc, tôi thấy đôi môi hắn khẽ nhếch lên, để lộ một nụ cười nhẹ, đẹp mê hồn.

Sau vài phút giằng co giữa sự sống và cái chết, cuối cùng Kai cũng kéo được tôi lên. Hai chúng tôi cùng nằm vật xuống thở hổn hển vì mệt.

– Xin lỗi cậu..hộc, hộc…_ Tôi khẽ nghiêng đầu nhìn hắn nói.

– Hừ, thật phiền phức._ Hắn cau có nói, đôi mắt lạnh nhìn tôi đầy oán trách.

Tôi đang phân vân không biết có nên mở lời nói một cái gì đó không thì chợt giật mình bởi giọng nói lạnh lẽo của Kai vang lên:

– Thực ra tôi đã từng như cô.

– …

– Tôi đã từng muốn tự tử.

Từng câu, từng chữ phát ra từ miệng hắn đều khiến tôi kinh ngạc đến thần người. Tự tử, Kai đã từng muốn tự tử ư? Một con người lạnh lùng, cao ngạo và có chút tàn nhẫn như hắn lại từng muốn chết như tôi sao?

Ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng tôi cũng quyết định lên tiếng hỏi:

– Tại sao vậy?

– Đó là khi tôi thấy ông ta giết mẹ tôi…

– Ông ta?

– Người mà tôi phải gọi là ba.

Như có một chiếc búa vừa giáng mạnh xuống, tôi thấy đầu mình đang ong lên . Nỗi đau của hắn, nỗi đau mà bấy lâu hắn vẫn luôn che dấu như đang lan dần sang tôi, thấm sâu vào khiến trái tim tôi đau nhói.

Tận mắt chứng kiến cảnh mẹ mình bị ba giết hại, còn nỗi đau nào hơn nỗi đau này nữa?

– Đừng nhìn tôi như vậy, đó là một kí ức buồn thôi._ Hắn nói rồi khẽ nhếch môi, ngữ khí lạnh lẽo lạnh đạm như thể hắn đang nói về một ai khác chứ không phải mình.

Đôi mắt hắn nhắm nghiền, hàng lông mày thanh tú chợt nhíu lại. Kí ức đau đớn ấy, đang trở lại với hắn.

—————————————————–

Khi cậu bé Kai được tròn một tuần tuổi.

– Anh Kotoshi…

– Có chuyện gì vậy, anh đang bận, em nói nhanh lên.

– Hôm nay là lễ đầy cữ Kai, anh không về tộc để mừng con sao?

– Ran, anh nói rồi, anh bận. Công việc rất nhiều, anh không thể về được._ Người đàn ông gắt gỏng.

– Nhưng mọi người trong tộc đều có mặt, cả ba mẹ cũng cùng chung vui.

– Vậy không phải quá tốt rồi sao? Đã có đông đủ mọi người thì đâu cần anh nữa.

– Nhưng…

– Gì nữa đây?

– Từ lúc Kai sinh ra đến giờ, anh chưa từng về thăm con. Anh không muốn thấy mặt nó sao?_ Người phụ nữ yếu ớt nài nỉ.

– Hừ, không phải em nói nó rất giống anh sao. Vậy thì không cần nhìn mặt anh cũng hình dung ra nó rồi. Vậy thôi nhé, anh bận lắm.

_ Tút…tút…tút…

Người phụ nữ thẫn thờ buông thõng chiếc điện thoại, đầu dây bên kia vẫn vẳng lại tiếng tút tút khô khan, lạnh lẽo. Trong chiếc nôi nhỏ, thằng bé hướng ánh mắt nhìn khuôn mặt diễm lệ của mẹ nó.

Đừng tưởng nó còn bé mà không biết gì, nó hiểu hết, hiểu hết. Vậy là nó phải trải qua một lễ đầy cữ không có mặt ba rồi.

————–

– Ba ơi, ba chơi banh với con được không?_ Kai ôm trái banh bước vào phòng làm việc của ông Kotoshi, cậu hướng ánh mắt long lanh nhìn ông dò hỏi.

Người đàn ông đang ngồi đọc tài liệu trên chiếc ghế bành lớn, ông không quay ra nhìn con mà chỉ xẵng giọng nói:

– Kai đấy hả? Ba đang bận lắm không chơi với con được đâu.

Khuôn mặt Kai chợt xụ xuống khi nghe câu trả lời của ba cậu. Cậu buồn bã đi đến bên chiếc ghế dài trong phòng và ngồi xuống đó, ngắm nhìn ba làm việc.

– Có chuyện gì vậy, sao con còn chưa đi?_ Ông Kotoshi khẽ nhíu mày hỏi.

– Con muốn ngồi đây với ba.

– Đi ra ngoài đi. Ba phải làm việc.

– Tại sao ạ? Con ngồi đây không được sao?

– Mái tóc bạc của con khiến ba chói mắt. Thật là dị hợm._ Ông Kotoshi lạnh nhạt nói.

-…

– Sao? Chưa đi ra à?

– Vâng.

Kai khẽ nói rồi vụt đứng dậy, đi ra ngoài. Bàn tay cậu cố nắm chặt lại để không khỏi bật khóc. Mái tóc này dị hợm đến vậy sao?

Buổi tối.

– Trời ơi Kai, con đang làm gì thế kia? Tại sao lại đổ mực lên đầu, mặt mũi lấm lem hết rồi này.

Ran chạy vội đến bên Kai, bà kinh ngạc nhìn đứa con trai của mình đang làm một chuyện điên rồ là đổ mực lên đầu.

– Con…_ Kai ngập ngừng.

– Nói cho mẹ biết tại sao con lại làm vậy?_ Mẹ cậu giận dữ nói.

– Con muốn nhuộm tóc nên con nghĩ nếu đổ mực lên đầu thì tóc sẽ trở thành màu đen._ Kai khẽ đáp.

– Hả? Tại sao con lại muốn nhuộm tóc?

– Tại…tại ba nói mái tóc bạc của con thật dị hợm, nó khiến ba chói mắt.

Ran giật mình sững sờ nhìn đứa con trai. Rồi bà không nói gì chỉ chạy ào đến ghì chặt Kai vào lòng, đau đớn nói:

– Kai đáng thương của mẹ, mẹ xin lỗi con. Không dị hợm đâu, mái tóc của con rất đẹp, nó thật sự rất đẹp mà. Tin mẹ đi.

– Thật hả mẹ?

– Ừ, tất nhiên rồi.

Năm đó Kai 4 tuổi, đó là lần đầu tiên cậu biết đến mùi vị của nước mắt. Nó ấm nóng có vị mặn và đắng. Nhưng vị đắng này là do nước mắt hay do mực đen quả thực cậu cũng không biết.

————————-

2 năm sau ngày đó cậu đã tận mắt chứng kiến cái chết thương tâm của mẹ, kí ức đen tối ấy đã mãi mãi khắc sâu vào tâm khảm của cậu…

-Anh nói đi, chuyện này là thế nào?_ Ran đi đến bên bàn làm việc của Kotoshi đập mạnh tay xuống bàn, gằn giọng hỏi.

-Chuyện gì?_ Kotoshi đang ngồi đọc báo, ông quay sang nhìn vợ rồi khẽ nhíu mày lạnh lùng hỏi.

-Anh còn giở cái vẻ đạo mạo tri thức ấy ra ư? Lừa dối, toàn bộ là lừa dối.

– Em đừng có ăn nói lung tung nữa, rốt cục thì đã có chuyện gì?

– Chuyện gì, chuyện gì, anh còn định hỏi em nữa ư? Em thật không ngờ anh lại vô liêm sỉ như vậy.

– Ran Akatsuki, em quá đáng rồi đấy.

– Quá đáng, có bằng anh không? Đến nước này rồi, anh còn muốn em phải nói huỵch toẹt ra ư? Nói rằng anh đã có vợ mà còn tư tình, vụng trộm với Maria, nói rằng, anh và nó đã sớm lừa dối tất cả mọi người, rằng Tooya Hondo người thừa kế duy nhất của tộc Hondo thực ra là con của anh. Anh muốn em phải xổ thẳng ra như vậy phải không?

– Em…làm sao em biết?_ Khuôn mặt lãnh đạm của Kotoshi thoáng chốc biến sắc. Ông ta nhỏm người đứng dậy, lắp bắp hỏi.

– Kinh ngạc phải không? Hừ, nếu em không đến viếng vợ chồng Maria, nếu người ta không đưa cho em những di vật của con bé thì anh còn định giấu em chuyện này đến bao giờ? Con bé, nó đã thú nhận tất cả trong cuốn sổ nhật kí này. Anh có muốn chối cũng không được đâu._ Ran nói rồi vất thẳng cuốn sổ vào người Kotoshi.

– Anh không định chối. Đúng là anh và Maria đã yêu nhau…

– Vì thế nên anh không thể yêu em, yêu Kai, đứa con của người phụ nữ anh không yêu phải không?

– Anh…

– Anh không yêu em, em biết. Em chưa bao giờ đòi hỏi dù chỉ một chút tình cảm của anh. Em bị ngã gãy chân, anh không biết, em ốm suýt chết, anh không quan tâm. Em nói với anh em có thai, anh chỉ ừ. Lễ đầy cữ con anh không đến, ngày sinh nhật con là ngày bao nhiêu anh cũng không hay. Thậm chí con học lớp nào, bao nhiêu tuổi, anh cũng không nhớ rõ. Anh nói xem, anh làm ba như vậy mà được à?

– Tình cảm sẽ khiến cho thằng bé bi lụy. Không nên quan tâm quá đến nó.

– Anh im đi, những lời anh nói chỉ là biện hộ. Rõ rang anh không yêu nó, anh chán ghét nó. Chính anh đã khiến cho thằng bé trở lên lạnh lùng, tàn nhẫn. Anh đã cướp đi sự ngây thơ, trong sáng của thằng bé. Anh đối xử với em thế nào cũng được, nhưng em không cho phép anh đối xử với con như thế. Trước đây em luôn tự bào chữa cho anh, tự an ủi mình rằng là do anh bận công việc nên không thể quan tâm đến em, đến con. Nhưng hóa ra không phải vậy, sự thực là anh đã có người mình yêu, có con bên ngoài. Em sẽ không để yên chuyện này đâu.

– Vậy em muốn làm gì?_ Kotoshi bình tĩnh hỏi, giọng nói có chút thách thức.

– Em sẽ báo cho ba mẹ biết chuyện này.

– Không được, anh cấm em đấy._ Kotoshi gằn giọng quát.

– Cấm em? Anh đáng sao?_ Ran trừng mắt nói.

– Không phải em yêu anh sao?

– Yêu anh? Phải, em đã yêu anh từ lúc nhỏ kia, nhưng không thể vì thế mà dung túng cho những hành động sai trái của anh được. Em phải đi báo cho ba biết. Em còn nghi ngờ, cái chết của vợ chồng Maria có liên quan đến anh. Em muốn làm rõ mọi chuyện._ Ran cứng rắn nói rồi quay đầu định bỏ đi.

– Đứng lại, em mà bước thêm bước nữa thì đừng trách anh._ Kotoshi trừng mắt nói, thanh đao bạc sáng loáng được đưa lên kề vào cổ Ran.

– Anh dám sao?

– Sao lại không? Những ai cản đường sự nghiệp của Kotoshi này đều phải chết, kể cả em.

– Hừ, đừng hòng dọa em. Bây giờ em sẽ đi báo cho ba biết._ Ran nói rồi dứt khoát bỏ đi.

– Vậy thì em đừng trách anh._ Kotoshi lạnh lùng nói rồi vung đao lên xuyên thẳng vào người Ran.

– Hự…Anh…

– Xin lỗi…_ Kotoshi nói rồi nhanh chóng ôm lấy Ran từ đằng sau không để cho bà quay đầu lại._ Anh không thể để em phá hủy mọi thứ được, để vươn lên vị trí của ngày hôm nay anh đã phải cố gắng rất nhiều.

– Tại sao? Tại sao lại tàn nhẫn với em như vậy?

– Ngoài xin lỗi ra, anh không thể làm gì cho em được.

– Em muốn hỏi anh một câu cuối cùng, anh…có lúc nào yêu em dù chỉ một chút không?

– Xin lỗi.

– Em hiểu rồi._ Ran nói rồi khẽ nhếch mép cười cay đắng. Cả cơ thể bà vỡ thành những mảng pha lê trong suốt, vĩnh viễn, vĩnh viên không trở lại.

Trong hốc bàn tối tăm, Kai cố thu người lại, hai tay ôm lấy đầu. Cảnh tượng vừa diễn ra trước mắt khiến trái tim cậu như bị xé làm trăm mảnh, mẹ cậu vỡ rồi, bà ấy không xuất hiện nữa, và sẽ mãi mãi bỏ cậu đi. Tại sao ông ta lại giết mẹ, tại sao??

———————————————————————————

Kai kết thúc cái hồi ức cay đắng của mình bằng một nụ cười nhạt trên môi. Đôi mắt hắn lạnh lùng quá, đau thương quá.

Tôi đưa tay lên bịt chặt lấy miệng để không bật khóc, nhìn vẻ mặt đau đớn được che đậy khéo léo bởi sự lạnh lùng băng giá của Kai, trái tim tôi như muốn vỡ ra làm trăm mảnh.

Tôi muốn ôm lấy hắn, xoa dịu nỗi đau trong lòng hắn nhưng lại không đủ dũng khí. Cuộc đời sao lại bất hạnh, ** le đến vậy.

-Sau đó, ông ta đã khóeo léo sắp xếp để mọi người trong tộc tưởng rằng mẹ tôi đã bỏ tộc mà đi. Hừ, thật đáng khinh._ Kai tiếp tục bằng giọng nói đều đều, không chút biểu cảm_ Lúc đó, tôi đã muốn chết theo mẹ, nhưng Nobu Hintana, một người hầu cận trung thành trong tộc Akatsuki đã giúp tôi hiểu ra rằng tôi phải sống, phải mạnh mẽ để trả thù những người đã khiến tôi đau khổ.

Tôi cắn môi định lên tiếng nói một cái gì đó để an ủi hắn thì đúng lúc ấy, mẹ tôi, Takumi cùng một cụ già lạ mặt vội vã chạy đến. Trông họ có vẻ rất lo lắng.

-Hai người họ đây rồi. Phù…mệt chết đi._ Takumi kêu lên.

– Trời ạ, hai đứa đã đi đâu vậy, làm mẹ lo muốn chết._ Mẹ tôi bực tức hỏi.

– Con…

– Chúng tôi đi hóng gió._ Kai nhanh chóng cắt lời tôi. Hắn chống tay xuống đất rồi nhanh nhẹn đứng dậy, khuôn mặt khẽ nhăn lại vì đau.

Bà cụ lạ mặt là người đầu tiên phản ứng với vết máu đỏ trên bả vai Kai. Bà ta chạy vội đến bên hắn giận dữ mắng:

-Cái thằng nhóc này, có biết ta đã tốn biết bao nhiêu thuốc quý cho người không? Vậy mà xem ngươi đã làm cái gì này. Trời ơi, bao nhiêu là máu.

Nói rồi, bà ta một mực kéo Kai, trông bộ dạng như một người bà đang chăm lo cho cháu vậy. Tôi nghĩ rồi bất giác mỉm cười.

-Con có sao không?

Tiếng nói dịu dàng của mẹ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi nhìn bà, mỉm cười thật tươi:

– Con có bị làm sao đâu, con đang rất khỏe. Bây giờ con có thể ăn hết một con lợn quay đấy.

– Á, chị ăn cả thịt đồng loại cơ à?_ Takumi hét lên ngạc nhiên rồi không để tôi kịp phản ứng, nó đã chạy biến đi.

– Grrừ…đứng lại, thằng kia đứng lại cho ta, ai cho phép mi **** xéo ta là con lợn hả? Đứng lại.

– Là chị tự nhận đấy nhé, lợn quay, lợn quay haha..

– AAAA…Hayate, mi chết với ta.

Ba ơi, con đã hiểu ra rồi. Con phải sống, sống để bảo vệ mẹ và trả thù cho ba. Con tin rằng ở trên kia ba cũng đang phù hộ cho con, dõi theo con từng bước. Con yêu ba, yêu mọi người rất nhiều. Kí ức của Kai đã cho con hiểu điều đó.

———————————————————-

Ở một nơi khác, trong căn phòng tràn ngập sự cô đơn, hiu quạnh, cũng có một con người đang bị kí ức đau khổ của mình hành hạ.

Tooya đi đến bên cửa sổ, đưa tay ra ngoài hứng gió. Những hôm gió thổi mạnh như vậy, anh đều bất giác nhớ đến kí ức của mình. Một mảng kí ức buồn giống như một nốt trầm trong bản nhạc buồn.

Năm đó Tooya 8 tuổi, đó là lần đầu tiên anh thấy ba mẹ cãi nhau.

– Những điều này có phải là thật không?_ Lathan trừng mắt nhìn vợ mình. Trong tay ông là cuốn sổ nhật kí oan nghiệt.

– Hả, điều gì? Anh làm sao vậy Lathan?

– Tôi hỏi em những gì em đã viết trong cuốn sổ này có phải là thật không?_ Lathan gầm lên.

– Cuốn sổ? Trời ơi, trả lại cho em…_ Maria nhìn cuốn sổ, mặt mũi biến sắc.

– Muộn rồi, tôi đã đọc hết, chuyện em yêu Kotoshi Akatsuki và cả chuyện Tooya không phải con của tôi mà là con của em và hắn. Tôi đã biết, biết hết rồi.

– Anh, anh hãy nghe em nói đã. Thực sự em không cố ý mà.

– Im đi, vậy mà tôi còn tưởng em trong trắng, thánh thiện, hóa ra…haha lừa tôi như vậy em vui lắm phải không?

– Em không muốn lừa anh, chỉ là vạn bất đắc dĩ. Sự thực là anh cũng đâu có yêu em, người anh yêu là em gái anh Shita Hondo cơ mà._ Maria uất ức nói.

– Ha, ra là vì tôi không yêu em nên em mới sinh con cho thằng khác đúng không? Tôi đúng là ngu, ngu đến nỗi không biết mình bị cắm sừng. Tôi sẽ đi gặp hắn ta, và trả em, trả Tooya lại cho hắn.

– Không, Lathan, anh đừng đi nghe em nói đã…

-Keng…chát…

Tiếng kim loại, tiếng khóc tiếng hét hòa lại cùng tiếng gió rít như muốn lay động cả không gian.

-Hai người thôi đi anh Kotoshi, anh Lathan._ Maria hét lên thất thanh, nhưng vô ích, hai người đàn ông đó đã đắm chìm trong sự ganh ghét, ghen tuông, nỗi nhục và nỗi đau.

Trong khoảnh khắc nhỏ, Maria thấy Lathan đang yếu thế hơn, thanh kiếm của Kotoshi như sắp xuyên vào ngực ông. Không kịp suy nghĩ gì cả, bà lao người ra đỡ lấy thanh kiếm cho Lathan. Bà không biết tại sao mình lại làm vậy, có lẽ là vì bà đã…

Không gian xung quanh chợt trở lên lắng đọng, buồn đến thê lương. Hai người đàn ông đứng đờ người nhìn người phụ nữ ngã xuống, máu của bà, nhuộm đỏ bàn tay hai người.

-Tại sao lại đỡ cho tôi, em đâu có yêu tôi?_ Lathan quỳ sụp xuống, áp bàn tay của Maria vào má mình.

– Anh đọc đi, trang cuối cùng ấy._ Maria nói rồi rút từ trong túi ra cuốn nhật kí đưa cho Lathan.

“ Onisama à, hình như em đã yêu anh ấy mất rồi. Em muốn bắt đầu lại với anh ấy, muốn là vợ anh ấy, là mẹ của con anh ấy. Chúng ta hãy kết thúc. Có lẽ anh chỉ là anh trai của em thôi.

Xin anh đừng trách em”

-Em đã yêu anh mất rồi, Lathan ạ! Chỉ một lần thôi, hãy tin em. Dù tình yêu đầu của em không phải là anh, dù Tooya không phải con anh, nhưng anh hãy tin rằng em và Tooya đều yêu anh, rất nhiều.

– Anh tin, anh tin mà._ Lathan ôm chặt lấy người Maria khóc nấc lên. Ông hôn lên đôi môi đẹp của người vợ rồi khẽ mỉm cười chua xót dung đao tự kết liễu đời mình.

Kotoshi chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt, ông gào lên như một con thú bị thương rồi vùng bỏ chạy như muốn trốn tránh mọi thứ. Cuối cùng thì người thất bại nhất lại chính là ông.

Có lẽ ba người họ đều không biết rằng, có một cậu bé đã chứng kiến mọi việc từ nãy đến giờ. Cậu không khóc, cũng không kêu gào, chỉ đứng lặng thinh nhìn ba mẹ. Khóe mắt cay xè nhưng lại không ra lệ. 8 tuổi, lần đầu tiên cậu hiểu ra cuộc sống không phải là con đường trải đầy hoa hồng.

Cậu bé đó chính là Tooya.

Tooya khẽ bóp trán, cầm li rượu nhấp một ngụm. Đau đầu quá, kí ức này để quên đi thật không dễ dàng gì. Nhưng giờ không phải là lúc để nghĩ đến những cái đó, anh còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Hành động của ông cố trong suốt những ngày qua đã khiến anh hiểu ra một điều giữa ông ta và Yume phải có một người chết.

Vậy thì anh phải làm gì đây? Làm gì để mọi việc được giải quyết? Suy nghĩ suốt cả đêm, cuối cùng Tooya cũng quyết định, tìm gặp ông cố.

-Nghe nói ngươi muốn gặp ta? Có việc gì nói đi chứ?_ Demonzu ngồi trên cao, lạnh lùng quét mắt xuống nhìn Tooya.

– Ta sẽ làm theo ý ông._ Tooya bình tĩnh đáp.

– Ý ngươi là…

– Ta đã nghĩ kĩ rồi. Chống đối lại ông chẳng có lợi gì cho ta cả.

– Vậy là…

– Đúng vậy, ta sẽ giúp ông trử khử con bé đó, Yume Hana…

================================

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s