Chương 56


– Trộm viện ngọc? Ngay đêm hôm nay?_ Tôi kinh ngạc kêu lên, mắt dán chặt vào khuôn mặt lạnh lùng của Kai như cố tìm ra một ý đùa cợt nào đó đang hiện diện trong hắn.

– Đúng._ Hắn đáp lại, giọng lạnh tanh và không có vẻ gì là đang đùa.

– Nhanh vậy sao? Thế còn Demon..

– Tối nay Demonzu cùng những người có chức sắc trong tộc sẽ đi dự dạ tiệc ở tư dinh tộc Hontaku. Đây sẽ là một cơ hội tốt cho chúng ta._ Kai nhanh chóng ngắt lời tôi, khuôn mặt hắn tỏ vẻ khó chịu như muốn kết thúc nhanh cuộc nói chuyện.

– Ờm, vậy quyết định thế đi. Tôi nay chúng ta sẽ hành động._ Tôi ko nhìn hắn khẽ xoa xoa sống mũi, cười gượng.

Kai gật đầu thay cho lời nói rồi ko nhìn tôi, hắn nhanh chóng bước thẳng. Đột nhiên hắn dừng lại, bàn tay lạnh như băng đưa lên xoa xoa đầu tôi một cách vụng về khiến mái tóc đen trở lên rối bù:

– Ngủ sớm để lấy sức và…hãy tin ở tôi.

Giọng nói thoát ra từ miệng hắn, dịu dàng đến mức đáng ngạc nhiên. Với tâm trạng khó hiểu và chút lâng lâng trong lòng, tôi cứ đứng thần người như vậy trước hiên nhà cho đến khi nghe thấy tiếng sập cửa vang lên ở đằng sau.

Đêm nay tôi sẽ đến tộc Hondo, nơi ba tôi đã ra đi một cách đau đớn, nơi tôi đã từng làm mất đoạn kí ức vừa đẹp vừa đáng sợ. Nơi đó giờ thay đổi thế nào? Vườn hoa hồng long lanh ánh sương trong buổi sớm, cốc trà hoa sói thơm lừng, cây hoa tuyết bay và cả người con trai dịu dàng ấy nữa…Cái gì đã thay đổi và cái gì còn vẹn nguyên. Câu trả lời hãy để cho đêm nay giải đáp.

Tôi nghĩ rồi khẽ nhếch môi cười, xoay người bước vào trong nhà. Kai nói đúng tôi nên đi ngủ sớm để giữ sức và…nên tin tưởng ở cậu ấy.

========================================

Ánh nắng nhạt của buổi chiều bị chiếc rèm xanh che phủ, chỉ còn lốm đốm vài sợi nắng mỏng lọt vào phòng, phủ lên chiếc chăn bông ấm áp.

Kai nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, trên chiếc giường đơn cạnh cửa sổ, Yume đã chìm sâu trong giấc ngủ, đôi môi còn đọng lại một nụ cười buồn.

Cậu thả người nhẹ nhàng ngồi xuống bên mép giường, đôi mắt màu tím bạc chăm chú nhìn khuôn mặt bầu bĩnh của Yume. Lúc ngủ trông cô ấy thật đẹp, thật bình yên, giống như những cơn sóng xanh hiền từ, dịu êm và trong mát.

Nghĩ đến đây, cậu bất giác thở dài. Đêm nay sẽ là một đêm thật dài và mệt mỏi, cậu biết và cậu lo sợ.

Sợ rằng qua đêm nay, đôi môi ấy sẽ không cười nữa, khuôn mặt ấy sẽ ko ánh lên những niềm hạnh phúc ngây thơ nữa và đôi mắt ấy sẽ ko còn nhìn thấy cậu, hay bất cứ ai trên đời này nữa mà chỉ còn sự hận thù, nỗi đắng cay, tuyệt vọng.

Đây là lần đầu tiên trong đời Kai hình dung ra được nỗi sợ hãi đang xâm chiếm trong lòng mình.

Dù vậy cậu vẫn phải lựa chọn đi theo con đường ấy, con đường mà cả “ba người” đều cảm thấy đau khổ. Nhưng chính con đường ấy sẽ đem lại sự sống cho Yume. Sự sống mà cả cậu và anh ta đều mong muốn.

“Thà đau một lần còn hơn phải chạy trốn suốt đời suốt kiếp”

Cố nén tiếng thở dài, Kai khẽ ngước mắt ra ngoài. Nắng đã tắt, ánh trăng bắt đầu nhô lên sau những tán trúc rậm rạp.

Một đêm trăng đẹp như vậy nhưng cảnh vật lại nhuốm màu thê lương, buồn đến nao lòng. Có lẽ…đã đến lúc phải đi rồi.

Kai nghĩ rồi nhẹ nhàng đứng dậy, ngắm nghía khuôn mặt Yume bằng đôi mắt đầy nuối tiếc. Chiếc đồng hồ treo trên tường chợt kêu lên một tiếng “Ting” khiến cậu sực tỉnh, vội quay đầu bước ra ngoài.

Cô gái đang nằm ngủ trên giường khóe mi chợt trào ra một giọt lệ nóng hổi. Cô đã nằm mơ, một giấc mơ đau đớn đến độ cô phải bật khóc…

===========================================

Tôi choàng tỉnh giấc sau cơn ác mộng đáng sợ. Gạt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mi, tôi dựa lưng vào vách tường, thở dốc và tự trấn tĩnh với mình rằng, đó chỉ là một giấc, một giấc mơ ko có thực mà thôi.

Khi hơi thở và nhịp tim đã bình ổn trở lại, tôi mới ngước mắt lên nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường. Đã muộn thế rồi sao?

Tôi kêu lên trong đầu rồi nhanh chóng bật người đứng dậy, thay quần áo và vội vã bước ra ngoài.

Ánh trăng đã lên cao tít, trèo lên cả những cánh trúc rậm rạp, kiêu hãnh tỏa ánh sáng ấm áp của mình xuống trần thế. Tôi chậm rãi bước đi trên con đường rải sỏi trước nhà, cố gắng ko để cho bản thân mình run lên vì lo lắng, sợ hãi.

Đêm nay là một đêm trăng thật đẹp, ko biết nó sẽ là điềm lành hay điểm gở đây. Mong sẽ ko có chuyện gì xảy ra. Tôi nghĩ rồi gắng bước nhanh đến chỗ hẹn với Kai, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác bất an.

Tôi đi nhanh đến căn hầm bí mật của nơi thông với căn phòng của anh Tooya với căn rừng trúc. Kai đã đứng đó tự lúc nào, hắn đang tựa lưng vào một cây trúc già, dáng vẻ thanh thoát, đẹp như tạc dường như đang phát sáng dưới ánh trăng. Khuôn mặt hắn bị bóng tối che khuất một nửa nhưng ko làm mất đi vẻ đẹp siêu phàm pha chút ma mị đầy quyến rũ.

– Đứng đấy làm gì, còn ko mau lại đây?

Giọng nói lạnh lùng của Kai vang lên khiến tôi bừng tỉnh, vội lập cập bước đến cạnh hắn.

– Chúng ta sẽ đi qua Lanci sao?_ Tôi hỏi hắn khi bước đến gần.

– Như vậy sẽ nhanh hơn.

– Ờ.

Tôi gật gù rồi dợm bước lên trước nhưng chợt bị hắn kéo dật lại.

– Sao thế?_ Tôi ngạc nhiên hỏi.

– Bám theo tôi, đường rất khó đi.

Hắn lạnh lùng đáp rồi nắm tay tôi, kéo vào căn hầm ngập bóng tối. Hơi lạnh từ bàn tay hắn tỏa ra khiến tôi khẽ rùng mình, cả người lạnh toát nhưng khuôn mặt lại nóng bừng.

.
.

Chúng tôi ko mấy khó khăn để đến được tư dinh của tộc Hondo, bề ngoài của nó ko khác so với kí ức 10 năm trước của tôi là mấy. Lúc này, tôi mới để ý đến chiếc túi gấm nhỏ bằng lòng bàn tay mà Kai mang theo. Hắn dắt nó ở lưng quần một cách cẩn thận, một vũ khí mới ư?

Tôi nghĩ rồi chỉ tay về phía chiếc túi, thắc mắc:

– Cậu mang theo thứ gì kia?

– Miễn thắc mắc.

Hắn đáp gọn rồi tiếp tục dán mắt vào những bức tường dầy, hòng tìm ra còn đường khả quan nhất để vào trong tư dinh.

Biết ngay mà, tôi oán thán nghĩ thầm nhưng trong lòng vẫn ko thôi thắc mắc. Ko biết cái túi đó đựng thứ gì nhỉ?

Sau một hồi vất vả, cuối cùng tôi và Kai cùng vào được tư dinh. Bên trong, đèn thắp sáng trưng nhưng cảnh vật lại im lìm, nhuốm màu u ám đầy rùng rợn. Xung quanh ko có lấy một bóng người, ngay cả tiếng bước chân hay tiếng trò chuyện thì thầm cũng ko có.

Thật kì lạ! Tư dinh Hondo mà tôi biết là một nơi tuy lạnh lẽo nhưng luôn tấp nập, đặc biệt là vào ban đêm. Thời điểm này, những người làm trong tộc ko ai ở trong phòng của mình cả, họ đi lại và làm việc ko ngừng nghỉ, khắp nơi rộn lên tiếng bước chân nhịp nhàng.

Vậy mà lúc này đây, ko gian lại im ắng, ú ám đến rợn người. Trên các hành lang, vườn hoa vắng tanh, vắng ngắt. Ngay đến khu nhà bếp đèn cũng tắt.

Tôi nghĩ rồi khẽ khều tay Kai thận trọng hỏi:

– Cậu có thấy kì lạ ko Kai?

– Cái gì?

– Tại sao trong tộc lại vắng teo như vậy? Ban đêm là giờ hoạt động của vampire mà. Dù Demonzu và những người có chức sắc trong tộc đều đi dự dạ tiệc thì gia nhân vẫn phải làm việc chứ?_ Tôi nói nhỏ đủ để hai người nghe.

Trái với sự mong đợi của tôi, Kai đáp nhanh ko cần suy nghĩ:

– Như vậy ko phải quá tốt rồi sao? Đừng thắc mắc nữa, đi thôi.

Nói rồi hắn khoát tay bước lên trước. Tôi nhìn theo hắn, người bỗng thần ra. Ko chỉ có tư dinh này kì lạ, mà ngay cả Kai cũng thật bất thường. Kai mà tôi biết là một người thận trọng, ko bao giờ làm việc thừa, so với hắn sự thận trọng của tôi chẳng đáng một xu lẻ.

Vậy mà khi bắt gặp sự kì lạ của tư dinh Hondo, hắn lại chẳng tỏ vẻ lo lắng hay ngạc nhiên gì. Thái độ bình tĩnh của hắn khiến tôi có cảm giác dường như hắn đã biết trước mọi việc, kể cả sự vắng mặt bất thường của những vampire trong tộc Hondo này.

– Đi mau lên.

Tiếng nói lạnh lùng của hắn đột nhiên vang lên khiến tôi giật mình, vội vã bước theo. Có lẽ sự lo lắng của tôi chỉ là thừa thãi. Có lẽ tôi nên tin tưởng vào hắn. Đúng vậy, có lẽ…

Chúng tôi nhanh chóng bước vào tư dinh chính của tộc. Bên trong ko có một ánh điện, mọi thứ đều im lìm đầy rùng rợn, có cảm giác như tôi đang bước vào một căn biệt thự có ma vậy.

Nghĩ đến đây tôi bất giác tự cười giễu mình, tôi cũng là ma mà, ma mà lại sợ ma ư? Nực cười thật.

– Thần người ra đấy làm gì, cô vào xem những dãy phòng bên này đi, tôi qua bên kia.

Kai gõ vào đầu tôi cái cốp rồi bắt đầu phân chia khu vực. Lời nói và hành động của hắn nhanh đến độ, tôi còn chưa kịp định thần lại thì bóng hắn đã mất hút trong bóng tối. Có một “đồng đội” như hắn thật là vừa sợ vừa yên tâm.

Tôi nghĩ rồi bắt đầu kiểm tra tất cả các phòng. Bằng đôi mắt cực nhạy của một vampire, tôi kiểm tra tất cả các phòng nhưng đều ko thấy viên đá. Theo như lời cụ Natsu thì chỉ cần thấy tôi trong phạm vi 5m là nó sẽ tự phát sáng.

Chỉ còn một căn phòng cuối cùng nằm ở lầu 3, phía ngoài cùng của tư dinh chính, nó là một căn phòng vô cùng đặc biệt. Diện tích của nó lớn gấp ba lần một căn phòng bình thường. Cánh cửa phòng rất lớn được sơn đen và trang trí vô cùng quỉ dị, nó ko phát ra mùi hương của gỗ mộc, của ga giường thơm nức như những căn phòng khác mà chỉ có mùi sát khí cực nặng, luồng âm khí vô cùng lạnh lẽo như đang bủa vây những người bén mảng đến gần nó.

Đứng trước căn phòng, tôi cảm thấy huyết áp đang tăng lên vòn vọt, máu nóng dồn lên đỉnh đầu, tim đập nhanh một cách bất thường. Ngón tay tôi chần chừ đặt lên nắm đấm cửa, cảm nhận rõ rệt nỗi lo sợ đang xâm chiếm trong đầu, căn phòng này dường như đang chứa đựng một hiểm họa nào đó rất đáng sợ. Nó đáng sợ nhưng tôi lại có cảm giác như viên ngọc đang ở trong căn phòng này.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng tôi cũng gạt mọi lo lắng, sợ hãi để đẩy cửa bước vào.

Trong phòng, mùi âm khí còn nặng nề hơn, trên bàn lớn, một cây nến trắng được thắp sáng càng làm tăng lên vẻ tang tóc, quỉ dị trong căn phòng. Tôi thân trọng bước từng bước nhỏ vào phòng, mỗi bước chân là một lần rung của cơ thể. Những hình ảnh ma mị, quỉ quái khắc lung tung trên tường khiến tôi nhiều lần xém ngất đi vì sợ.

Cố gắng gạt mọi cảm giác sợ hãi đam xâm chiếm trong lòng, tôi bắt đầu tìm kiếm viên ngọc. Căn phòng khá rộng nên việc tìm kiếm hơi khó khăn. Đang loay hoay bên chiếc tủ lớn có khắc những hình quỉ có răng nanh nhuốm máu, tôi chợt giật mình bởi một giọng nói nhẹ nhàng vang lên đằng sau:

– Em cần tìm thứ này đúng ko?

Tôi run rẩy quay đầu lại, cảm thấy trái tim hẫng đi một nhịp. Người con trai tuấn tú trên tay cầm viên ngọc Maya, đang mỉm cười dịu dàng với tôi.

Tôi cắn môi, ngẩn ngơ nhìn, cảm thấy mặt đỏ bừng lên, huyết áp đang tăng, tiếp tục tăng, tim đang đập nhanh lại càng đập dữ dội, nhưng tất cả những cảm xúc ấy ko dành cho viên ngọc Maya mà dành cho người đang cầm nó trên tay, anh Tooya.

– Anh Tooya…

Tôi kêu lên đầy phấn khích, nháo nhào chạy đến định ôm chầm lấy anh ấy để thỏa man bao yêu thương, bao nhung nhớ chất chứa trong lòng bấy lâu.

Nhưng trong khoảnh khắc tưởng như mình đã chạm được vào anh ấy rồi thì tôi chợt cảm thấy cả người hụt hẫng rồi ngã nhào vào ko khí, tiếng cười giễu vang lên sau lưng khiến tôi bàng hoàng chưa hiểu ra chuyện gì.

– Anh Tooya…_ Tôi lồm cồm bò dậy, ngước đôi mắt lạ lẫm nhìn nụ cười nửa miệng đang hiện diện trên khuôn mặt anh.

– Ông cố, cảm ơn người đã cho cháu chơi một trò chơi thú vị như vậy. Viên ngọc của người đây, cháu chỉ định mượn vờn con bé chút thôi.

Ko thèm nhìn tôi, anh Tooya ngước mắt về phía cửa nói bằng giọng cung kính, viên ngọc bay vèo qua trước mặt tôi rồi đáp xuống một bóng lờ mờ sau rèm cửa. Demonzu từ từ hiện ra, mái tóc bạc dài đến đầu gối khẽ phất phơ, khuôn mặt nhọn cùng đôi mắt sắc ánh lên nét cười đầy đắc ý.

– Tốt lắm.

– Nếu người ko phiền có thể cho cháu chơi một lúc được ko?

– Tất nhiên, ta đang muốn xem kịch hay đây._ Demonzu nhẹ giọng nói, lông mày khẽ nhướn lên ra chiều thú vị_ Cháu trai và cháu gái, thật là một sự tụ họp tuyệt vời.

Tôi dường như ko còn tin vào mắt và tai mình nữa, khuôn mặt này, những lời nói này rõ ràng ko phải là của anh Tooya, vậy…người đang đứng trước mặt tôi, dùng đôi mắt khinh bạc nhìn tôi là ai?

– Anh Tooya, anh sao vậy, ko giống anh chút nào. Demonzu, hắn ta…

Một cái tát chợt giáng mạnh xuống khuôn mặt tôi khiến tôi ngã nhào mấy vòng, đầu đập vào cạnh tủ rách một đường nhỏ, máu rỉ ra từ trán, ấm nóng.

Tôi cảm thấy mọi vật xung quanh quay cuồng, cảm giác như cả thế giới đang đảo lộn. Bàn tay ấy, bàn tay đã xoa đầu tôi, nắm tay tôi, bế tôi, cõng tôi, lau nước mắt cho tôi giờ lại tát tôi. Đau lắm, đau như bị ai xé từng khúc ruột…

Tôi nắm chặt tay cố gượng người ngồi dậy, bàn tay cào mạnh xuống sàn phòng, dằm gỗ cắm vào trong móng, tứa máu, đau đớn. Nước mặt tuôn ra như van lệ bị hỏng.

Tooya nhẹ nhàng đi đến bên tôi rồi quì xuống, bàn tay nắm lấy cằm tôi, hất lên, giọng anh lạnh lùng và đáng sợ:

– Yume, à ko…em họ sao em có thể gọi thẳng tên ông cố ra như vậy? Vô lễ quá, người làm anh như ta bắt buộc phải dạy dỗ lại từ đầu.

– Tại sao? Tại sao anh lại làm thế với em?_ Tôi khẽ nhắm hờ mắt, cay đắng hỏi.

– Haha, em còn ngây thơ lắm, em họ. Em tin rằng ta thích em sao?_ Tooya bật cười hỏi bằng giọng giễu cợt.

– Em ko nghĩ anh thích em nhưng em biết anh ko ghét em đến vậy. Anh đang đóng kịch đúng ko?_ Tôi nói như cố vớt vát.

– Đóng kịch? Haha, đúng ta đã đóng kịch nhưng ko phải bây giờ mà là trước kia. Em họ, em ko biết sao, tất cả những gì ta đã làm cho em từ trước đến nay tất cả chỉ là diễn kịch mà thôi. Dịu dàng, ân cần, lúc em gặp nguy thì cứu giúp, lúc em cần thì có mặt. Chắc hẳn những hành động của ta đã khiến em cảm động lắm nhỉ?_ Tooya nhếch môi nói.

– Tất cả chỉ là giả dối?

– Ko sai. Ta ko có lí do gì để tự hại mình chống đối với ông cố vì một đứa con gái cả. Ta là người kế thừa của tộc Hondo hùng mạnh, trong đầu ta ngoài tiền tài, danh lợi ra ko có bất kì một thứ tình cảm nào cả.

– Ko tin, em ko tin…_ Tôi gào lên tuyệt vọng.

– Tooya, cháu quên một chuyện quan trọng đấy._ Demonzu chợt lên tiếng nhắc nhở, giọng nói có chút ngái ngủ.

– Cảm ơn ông đã nhắc, cháu biết phải nói gì._ Đôi mắt Tooya chợt tôi sầm lại, anh khẽ nhíu mày rồi vụt đứng dậy, tay đút túi quần nhìn tôi đầy khinh bỉ:

– Được rồi, có một chuyện nếu em biết ta tin em sẽ hiểu ta là người thế nào.

-…

– 10 năm trước cái chết của Haku Hana, chắc em còn nhớ chứ?

– Ba…

– Phải rồi, chẳng lẽ em ko bao giờ suy nghĩ xem ai đã khiến ba mình chết sao? Một vampire bị thoái hóa xuống cấp E sẽ trở thành một con quỷ đáng sợ, trừ phi giết nó còn ko nó sẽ ko bao giờ chết. Ông ta đã trở thành một con quỉ như vậy. Thế thì thứ gì đã kết liễu cuộc đời ông ta?_ Tooya nheo mắt nói.

– Một viên đạn màu bạc…_ Tôi nắm chặt tay, run rẩy nói, người giết cha tôi, người bắn viên đạn đó, chẳng lẽ…

Tooya nhìn khuôn mặt bàng hoàng của tôi, khẽ nhếch môi nói thẳng:

– Không sai, người bắn viên đạn ấy, người giết Haku chính là ta.

Lời nói nhẹ nhàng là vậy nhưng tôi lại có cảm giác như tiếng sấm đánh bên tai, mọi vật trước mắt dường như tối sầm lại, tôi thấy đầu mình ong lên, đau đớn vô cùng. Tôi muốn hét nhưng âm thanh thoát ra khỏi cuống họng chỉ như một thứ âm thanh vo ve của muỗi:

– Tại sao? Tại sao, tại sao, tại sao? Ba tôi đã làm gì?

– Chẳng tại sao cả, ba em ngáng đường của ông cố, vậy thôi.

– Nên anh đã giết ba tôi? Đúng ko?_ Tôi gào lên rồi bật người dậy, lao thẳng đến chỗ Tooya mà nắm lấy cổ áo anh.

– Ha ha phải thế chứ, đánh đi, mau đến đanh ta đi. Để ta cho em thấy em hèn nhát, yếu đuối và vô dụng đến mức nào._ Tooya khẽ cười gằn, hất mạnh tay khiến tôi ngã lăn ra sàn.

Tôi cảm thấy máu nóng dồn lên, hai mắt như đang nảy lừa, lồm cồm bò dậy, tôi vớ một bình sứ vào lao đến bên Tooya:

– YA…

Bằng động tác nhẹ nhàng, Tooya vừa tránh vừa đánh trả khiến tôi tối tăm mặt mũi, cả người mất hết sức sống, nhưng nỗi đau và nỗi hận thì vẫn ngập tràn trong tim. Tôi cứ lao đến, cứ đánh, cứ đấm, dùng bàn tay cố gắng cấu xé người tôi đã từng yêu thương.

Đến khi tôi đã mệt lả, cả người thâm tím, chân tay bị cháy đến bỏng rộp nhưng Tooya thì vẫn ko hề gì, thản nhiên như đang vờn với một con chó nhỏ đáng thương. Ý nghĩ này khiến tôi ức đến muốn khóc.

– Tooya, sắp sáng rồi, kết thúc trò chơi đi._ Một tiếng ngáp dài vang lên khiến Tooya chợt bừng tỉnh, ánh mắt anh hơi dao động nhưng rồi cũng gật đầu chắc nịch:

– Vậy được, người chuẩn bị thu xác con bé nhé!

Nói đoạn, anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tôi, kéo khuôn mặt tôi kề sát mặt anh, hơi thở dịu nhẹ thoảng mùi hương hoa hồng phả vào mặt tôi, ấm nóng. Tôi cảm thấy mặt mình ươn ướt, là nước mặt của tôi hay của anh? Thật nực cười, làm sao anh có thể khóc đc chứ, có lẽ tôi bị hoang tưởng, có lẽ đó chỉ là nước mắt của tôi mà thôi.

Tôi nghĩ rồi khẽ nhắm mắt hổn hển nói:

– Giết đi, giết tôi đi.

– Ngay bây giờ đây, sẽ nhanh thôi, con chíp này có lực sát thương cực lớn, nó sẽ làm thân xác em nổ tanh bành, ra đi thanh thản nhé!

Tooya nói rồi gắn lên áo tôi một con chíp nhỏ, sau đó anh đẩy tôi ra phía cửa sổ, để cả người tôi rơi tự do từ tầng ba xuống, đến phút cuối, bàn tay anh còn nấn ná trên tóc từ, mắt tôi như nuối tiếc như đau xót.

Bàn tay tôi trượt nhẹ trên áo anh rồi cả người rơi xuống ko trọng lượng, đôi mắt tôi vẫn mở lớn nhìn anh ấy, giết ba tôi, giờ lại giết tôi sao khuôn mặt anh lại có biểu cảm đau xót thế kia?

Đáp lại ánh mắt trách móc của tôi, anh ko nói gì chỉ lặng lặng thả xuống một chiếc vòng rất đẹp, như có phép màu kì diệu, chiếc vòng lao xuống tròng đúng cổ tôi, chiếc vòng của quá khứ đẹp như mơ, của một tình yêu lúc trẻ con.

– Trả cho em những gì thuộc về quá khứ.

Dù anh nói nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rõ, khóe miệng tôi khẽ hiện ra một nụ cười, phải, hết rồi, hết thật rồi…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s