Chương 58

Khi tôi và Kai trở về nhà trong bộ dạng ướt át đến thê thảm, tất cả mọi người đều vội vã chạy ra đón, khuôn mặt ai cũng ánh lên sự lo lắng, mệt mỏi.

– Mẹ, Takumi, cụ Natsu…xin lỗi tất cả mọi người…

Tôi rưng rưng nói rồi ôm chầm lấy ba người, òa khóc nức nở, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cuống họng, nước mắt tuôn trào nơi khóe mi, nóng hổi.

Chúng tôi khóc như chưa bao giờ được, khóc cho mọi nỗi đau đã phải hứng chịu, và khóc để kết thúc nỗi đau ấy, để tìm ra một con đường, một tương lai mới, sáng sủa hơn, tươi đẹp hơn.

Rồi nỗi đau này sẽ đi qua nhanh thôi, bình yên và hạnh phúc sẽ đến với chúng tôi. Chắc chắn rồi, tôi tin là vậy…

—————————————————————-

Ánh nắng ban mai của buổi sớm lọt qua tấm rèm che, phủ lên mặt khiến tôi giật mình thức giấc. Sau bao ngày mệt mỏi với những cơn ác mộng hành hạ, cuối cùng tôi cũng có được một giấc ngủ yên bình, ko mộng mị, ko nước mắt, mệt mỏi.

Kéo tấm chăn mỏng ra khỏi người, tôi vươn vai đứng dậy và đi ra ngoài, cố gắng bước thật nhẹ để ko làm ai thức giấc.

– Đã đến lúc kết thúc cuộc sống cũ của mình rồi.

Tôi thì thầm với chính mình rồi cầm cây kéo đẩy cửa bước ra ngoài.

Gió mang hương bưởi thổi đến, nồng nàn quấn lấy người tôi, vờn tóc tôi một cách thích thú. Tôi khẽ mỉm cười, để mặc cho những cơn gió nô đùa với mái tóc dài mượt của mình. Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng, lần cuối cùng trước khi tôi để cho những lọn tóc kia bay mãi theo cơn gió.

Có người đã nói, khi một người con gái quyết định cắt mái tóc tâm huyết của mình, nghĩa là cô gái đó muốn từ bỏ con người cũ muốn bắt đầu với một cuộc sống mới, một con người mới. Có lẽ tôi cũng như vậy.

“- Ba ơi, con cắt tóc nhé!

– Sao vậy? Mái tóc của con rất đẹp mà.

– Nhưng nó vướng víu và rất khó chịu. Hơn nữa mẹ nói trẻ con ko nên để tóc dài, luộm thuộm lắm.

– Tóc đẹp con đừng cắt, nếu vướng ba sẽ mua tặng con một chiếc cặp tóc thật đẹp nhé!

– Thật hả ba?

– Dĩ nhiên rồi, ta đi nào…

….

– Anh Tooya có mẫu người mình thích ko?

– Dĩ nhiên rồi.

– Vậy anh thích một cô bé như thế nào?

– Ừm…một cô bé có mái tóc dài, đen mượt, có đôi mắt màu xanh như nước biển dịu êm và nụ cười thì ấm áp như ánh dương. Cô bé đó giống như
…Yume vậy.

– Giống em?

– Ừ giống em.

….”

Nhắm mắt, để cho những giọt lệ nóng hổi tràn ra khỏi khóe mi, tôi đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve những lọn tóc mượt mà đang vờn nhẹ bên má.

Bao nhiêu sợi tóc là bấy nhiêu sợi nhớ sợi thương, bấy nhiêu kỉ niệm đẹp đẽ trong quá khứ. Đã đến lúc để gió cuốn trôi đi tất cả, để cho quá khứ ấy chìm vào hư vô.

– Ba ơi, cặp tóc gẫy rồi mà tóc con thì lại rối bời trong gió. Ko thể gỡ nó con chỉ còn cách cắt đi mà thôi. Hãy tha lỗi cho con vì sự yếu hèn này. Con không đủ dũng khí để đối diện với mọi thứ, chỉ có thể chạy trốn, chạy trốn mãi mãi mà thôi.

Cách tốt nhất để quên đi nỗi đau là tìm cho mình một con đường mới, một khởi đầu mới, một con người khác, một cuộc sống khác.

Tiếng kéo sắc ngọt bất chợt vang lên trong không gian. Tôi khẽ lơi lỏng lòng bàn tay để gió cuốn đi những lọn tóc đen mượt mà, nụ cười xuất hiện nơi khóe môi, có chút ngẩn ngơ, tiếc nuối, lại có chút thỏa mãn như vừa được giải thoát khỏi nỗi đau.

————————————————

– Mọi người ơi, Yume biến mất rồi.

Tiếng hét thất thanh của Takumi bất chợt vang lên khiến ai nấy đều giật mình tỉnh giấc.

Bà Shita và cụ Natsu từ trong buồng ngủ vội vã chạy ra, lo lắng nhìn khuôn mặt tái mét của Takumi:

– Có chuyện gì vậy Takumi?

– Cháu thức dậy định tìm nước uống, lúc đi ngang qua phòng chị ấy thì thấy trống trơn, chẳng có ai cả._ Takumi lắp bắp nói, tay chỉ vào căn phòng của Yume.

Bên trong ko một bóng người, giường chiếu đã được sắp xếp gọn gàng.

– Ko lẽ nó lại định làm chuyện gì dại dột?_ Bà Shita sợ hãi kêu lên, đôi mắt lo lắng nhìn về phía cửa.

– Vậy chúng ta mau đi tìm chị ấy thôi._ Takumi sốt ruột nói.

– Rừng núi mênh mông, biết nó ở đâu mà kiếm, ko khéo chưa tìm được người lại còn bị lạc mất._ Cụ Natsu khẽ nhíu mày nói.

– Thì…cứ tìm thôi, được đến đâu hay đến đó. Cứ ngồi một chỗ như thế này nhỡ có chuyện gì xảy ra với chị ấy thì sao?

– Takumi nói đúng đấy cụ, ta phải đi tìm con bé, nó đang buồn, biết đâu…

– Để cháu đi tìm chị ấy, cô và cụ cứ ở nhà._ Takumi nói rồi ko để ai kịp đồng ý nó đã vội vã chạy đi.

– Đứng lại đấy.

Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên khiến bước nhanh nhẹn của Takumi chợt khựng lại. Từ trong buồng ngủ, một dáng người thanh tú bước ra, khuôn mặt đẹp nhưng lạnh đến rùng mình.

Kai chậm rãi đi đến bên bàn uống nước, rót ra một chén trà hoa sói, ngồi xuống ghế và bình thản thưởng thức.

– Anh nói cái gì?_ Takumi quay lại, nhìn Kai đầy giận dữ.

– Tôi nói cậu đứng lại đấy, đừng có chạy lung tung._ Bình thản nhấp một ngụm trà, Kai lạnh lùng ra lệnh.

– Tại sao? Anh định cứ ngồi đó uống trà và đợi đến lúc nhặt xác chị ấy à?

_ CHOANG…

Chén trà trong tay Kai bất chợt vỡ toang rồi rơi xuống đất khiến ai nấy đều giật mình hoảng hốt.

– Đừng có ăn nói bậy bạ, cậu nghĩ ai cũng dễ chết thế sao?_ Kai khẽ liếm những giọt máu đang tứa ra trên những ngón tay, đôi mắt nhìn Takumi đầy lạnh lùng.

– Nhưng…

– Ai cũng cần có thời gian để bình tĩnh lại, cô ấy cũng vậy._ Khẽ đáp những mảnh sứ vỡ vào thùng rác, Kai nhẹ nhàng đứng dậy và đi vào trong buồng. Trước khi đi còn ko quên để lại một câu:

– Cơm trưa thì thế nào nhỉ?

Thẫn thờ và bất ngờ, ba người ko ai bảo ai đều quay ra nhìn nhau. Dù là trưởng bối nhưng cụ Natsu và bà Shita vẫn ko thể ko thừa nhận, sự bình tĩnh và sức mạnh của Kai hơn họ rất nhiều. Cậu ta là người lạnh lùng nhưng ko nóng vội, làm việc gì cũng cẩn trọng, chắc chắn.

Hơn nữa tình cảm đối với Yume của Kai ko phải ai cũng ko biết. Cậu ta bình tĩnh như vậy hẳn là có nguyên do. Có lẽ Yume chỉ là đi dạo cho khuây khỏa, ko nên quá lo lắng, có lẽ…nên đi làm cơm trưa thôi.

Mâm cơm đã được dọn ra ngon lành nhưng vẫn ko thấy bóng dáng của Yume. Ko ai trong nhà nuốt nổi một hột cơm trừ một người vẫn đang ăn ngon lành như thể những lo lắng của ba người kia đối với cậu chỉ là một sự lo lắng viển vông, đầy huyễn hoặc, ví như năm 2012 sẽ là ngày tận thế của Trái Đất, hay thảm họa sóng thần sắp ập đến khu rừng trúc này…

Từng khắc, từng giờ cứ trôi qua bài mòn lòng kiên nhẫn của ba người. Vào khoảnh khắc tưởng như sức chịu đựng đã đi đến giới hạn thì một dáng người nhỏ nhắn chợt xuất hiện nơi hiên nhà.

Mái tóc ngắn, đen mượt dịu dàng ôm lấy khuôn mặt trái xoan trắng hồng. Trên tóc còn lấm tấm những sợi cỏ lau trắng muốt, tạo lên một nét đẹp hài hòa, vừa trong sáng, thánh thiện lại vừa tinh nghịch, mạnh mẽ.

Ai nấy đều bất ngờ, ngẩn ngơ, kể cả cái người vẫn luôn lạnh lùng từ đầu đến cuối kia.

————————————————

Ôm bó cỏ lau vừa hái được bước vào nhà, đập vào mắt tôi là một mâm cơm thịnh soạn, cùng những khuôn mặt ngẩn ngơ đang nhìn mình ko chớp mắt.

Tôi bất giác đưa tay lên vuốt những sợi tóc đang chọc vào cổ, chợt hiểu ra mọi chuyện. Tôi chưa soi gương nên ko biết dung nhan của mình lúc này như thế nào? Có đáng cười lắm ko nhỉ?

– Yume con…tóc con…_ Mẹ tôi là người lên tiếng đầu tiên, bà lắp bắp ko nên lời.

– Một mái tóc mới, một khởi đầu mới, con nghĩ là vậy._ Tôi nói rồi mỉm cười rạng rỡ, tay lắc lắc những bông hoa cỏ lau trắng muốt còn đọng lại chút sương trên kẽ lá.

– Hửm, sao mọi người lại nhìn con như vậy?…Ai, đói quá, xấu tính thật, mọi người ăn cơm trước mà ko thèm chờ con._ Tôi nói rồi xà xuống mâm cơm, hít hà mùi hương của thức ăn.

– Ăn đi con._ Mẹ tôi nói rồi gắp thức ăn cho tôi, một giọt lệ nóng hổi chợt tràn ra trên khóe mi của bà, giọt nước mắt hạnh phúc.

——————————————————–

Sau khi bàn bạc, chúng tôi đã quyết định rời khỏi khu rừng trúc để trở về căn nhà gỗ nhỏ trên núi Kansai. Nơi đó cách xa Tokyo, có thể tránh được mọi tai mắt của Demonzu, hơn nữa đó mới là nhà của tôi, nơi tôi đã sinh ra và lớn lên suốt từng ấy năm.

Một cuộc sống bình thường nơi quê nhà. Tôi có cảm giác như đang quay ngược dòng chảy của thời gian, trở về cuộc sống nguyên sơ thuở ban đầu. Ko còn máu, ko còn nước mắt. hay những vampire chỉ có chúng tôi những con người bình thường, mong muốn một cuộc sống yên ả.

Mặt trời cứ lên, màn đêm cứ buông, con người cứ sống, và tôi sẽ ko còn là một vampire nữa, mà chỉ là một cô nữ sinh bình thường, như bao cô gái khác trên đời này. Có thể có một kết cục như vậy cho tôi ko, một con ác quỷ ham muốn máu trốn sau lớp vỏ bọc xinh đẹp bên ngoài?

Chuyến tàu kết thúc trong buổi chiều lặng lẽ. Mộ ba giờ đã mọc cỏ xanh um, trên tấm bia mộ, nụ cười hồn hậu ấy ko một lúc nào bị phai mờ.

– Ba ơi, hoa anh đào đã nở rực rỡ và con gái ba cũng đã trở về rồi đây.

————————————————

5 năm sau.

_ Bõm…bõm…PHẬP….

– A haha, thành công rồi, thêm một con cá nữa…_ Tôi kêu lên đầy phấn khích, thảy con cá vừa “chiến” được vào giỏ rồi nghếch mắt nhìn Takumi cười tự mãn.

– Sao rồi nhóc, được con nào chưa vậy? Tháng này lại rửa bát nữa nhé!

– Đừng có khinh thường, cứ chờ đấy, tôi sẽ ko thua chị đâu._ Nó gằn giọng nói, tay lăm lăm chiếc gậy đánh cá.

– Ừ, ừ, bắt được một con đi rồi hẵng nói._ Tôi cười giễu nó.

– Được thôi, để xem._ Nó nhếch mép rồi nhẹ nhàng cầm chiếc gậy trên tay, mắt nheo lại để xác định mục tiêu. Con cá ngây thơ đang quẫy mình trong nước suối trong mát ko hề biết rằng có một đôi mắt đang nhìn mình đầy “đen tối”.

Đúng vào lúc tưởng như con cá lớn đã nằm gọn dưới cây gậy của Takumi thì…

_ Tõm…_ một viên sỏi nhỏ từ trên cây hoa anh đào chợt rơi xuống, nhằm trúng chỗ làm ăn của Takumi. Bị động con cá giật mình, vội quay quả bỏ đi.

Ngơ ngác, sững sờ, ngây ngô, Takumi dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau một hồi thẫn thờ, nó chợt ngộ ra, vung tay ném mạnh cây gậy lên bờ rồi giận dữ hét lên:

– Đồ ma làng, đồ quỉ dạ xoa, đồ tóc trắng chết tiệt, cái đồ, cái đồ, cái đồ …đáng ghét, tại sao lại cố tình phá tôi?

Ở trên cây, đáp lại sự giận dữ của Takumi, Kai chỉ khẽ nhún vai, tiếp tục vuốt ve những con chim nhỏ đang vây quanh mình, biểu hiện lạnh lùng như thể chuyện đó chẳng liên quan gì đến hắn cả.

– Anh…xuống đây mau, ba mặt một lời, tôi ko để yên chuyện này đâu. Ba tháng này phải rửa bát tất cả đều là do anh phá hết. Hừ, xuống đây mau, đồ chết…

_ Tóc…tóc…tóc…

Muôn vàn những vật thể màu trắng sữa đáp xuống người Takumi. Thằng nhóc chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cả người đã hứng chịu một đợt phân chim từ trên cây anh đào rơi xuống.

– Cái gì đây? Phân chim?… LẠY GOD, tao sẽ vặt lông và vất chúng mày vào nồi, lũ gia cầm chết tiệt dám xả xú uế bừa bãi._ Takumi gào lên đầy giẫn dữ và điều tiếp theo tôi biết là nó lại phải hứng chịu thêm một đợt mưa phân chim nữa. Thật đáng thương thay.

Đúng là chủ nào tớ nấy, mấy con chim của Kai thật thâm hiểm và đáng sợ giống hệt như chủ của nó vậy.

– Ha ha ha…buồn cười chết mất._ Tôi ôm bụng cười như lắc lẻ khi đang sóng bước cùng Kai trở về nhà.

Còn Takumi, nó đang bận gột rửa những thứ mà nó cho là nồng nặc xú uế. Mấy em gái thần tượng nó trong trường mà biết được điều này ko biết sẽ phản ứng như thế nào nhỉ? Nghĩ đến đến tôi lại ko thể nhịn được, bật cười thành tiếng.

– Hừ…_ Kai lạnh lùng liếc tôi, khè hừ lạnh.

– Ôi, ha ha ha, phân chim.

– Thôi đi.

– Ha ha, trời ơi sao mà buồn cười quá thế này? Ha ha…

– Yume.

– Ha ha…

– Có thôi đi ko hả?

Tiếng quát lạnh lùng của Kai khiến tôi giật mình vội vã kiềm cơn cười như điên lại, quay sang, bấu lấy tay hắn van nài:

– Lần sau lại giúp tôi nhé!

– Thất đức._ Hắn lạnh lùng gỡ tay ra, thái độ ko hề thỏa hiệp.

“Cậu mà cũng có đức à?” Tôi nghĩ nhưng ko dám nói, chỉ tiếp tục kéo áo hắn nài nỉ:

– Đi mà, thằng nhóc Takumi đó, hôm nọ đã đá gẫy chân con chim Eto của cậu đấy. Tháng sau lại giúp tôi nhé, tôi đãi cậu bữa kem. Nha…nha…

– Hừ…lúc ấy hãn tính.

Hắn nói rồi đút tay vào túi quần lạnh lùng bước lên trước. Dáng đi thanh thoát đẹp như tạc. Nhìn theo hắn, tôi bất chợt giật mình. Đã từ lúc nào tôi quen có Kai ở bên, quen với sự xuất hiện của hắn, sự giúp đỡ của hắn.

Nếu như “anh ấy” luôn sánh bước bên tôi thì hắn lại ở đằng sau tôi, giúp tôi ko bị gục ngã, âm thầm, lặng lẽ và cô độc như con người của hắn.

Và tôi tự hỏi với lòng mình, nếu một ngày hắn cũng như anh ấy, bước qua tôi và vượt lên trước, bỏ tôi lại trên quãng đường mênh mông mù mịt thì tôi sẽ như thế nào?

Giữ những cuộc tình là một dấu chấm lặng dành cho trái tim. Tôi ko dám gỡ bỏ dấu chấm lặng trong lòng mình bởi tôi sợ tổn thương, sợ yêu. Một lần đau là đã quá đủ rồi, nếu thêm một lần nữa tôi sẽ ko còn tóc để cắt, ko còn trái tim để tan nát nữa.

5 năm đã trôi qua, ko phải tôi ko biết mở lòng mà là tôi ko dám mở lòng.

Nhưng điều khiến tôi lo sợ nhất là Kai sẽ ko đợi tôi nữa, ko ở bên tôi nữa, hắn sẽ chán và sẽ tìm cho mình một lối đi mới, dễ dàng hơn, hạnh phúc hơn.

Có lẽ đến một lúc nào đó, trái tim hắn cũng như bước chân của hắn lúc này, từng chút, từng chút một rời xa tôi và ko bao giờ đợi tôi chạy đến.

Tôi nghĩ rồi chợt khẽ nhắm mắt, lắng nghe tiếng bước chân của Kai xa dần.

Ko khí đột nhiên lắng đọng, tiếng bước chân dừng hẳn, một giọng lạnh lùng chợt vang lên khiến tôi giật mình vội mở choàng mắt ra:

– Đứng thần ra đấy làm gì? Con ko mau đi nhanh lên.

Hắn đã dừng bước, đã chịu đứng lại chờ tôi. Điều ấy đã xảy ra. Tôi nghĩ rồi bất giác bật cười, vui vẻ chạy đến, níu lấy cánh tay Kai, cảm thấy trái tim mình ngập tràn hạnh phúc.

– Cười cái gì?

– Chẳng gì cả, về thôi.

Cùng lúc đó bà a và cụ Natsu cũng đang tất bật chuẩn bị cho bữa cơm gia đình. Trong lúc chờ những con cá ngon lành trở về, họ ngồi nhặt đỗ và trò chuyện vui vẻ.

– Sao bọn trẻ đi lâu thế nhỉ?_ a nhìn lên đồng hồ, khẽ nhíu mày thắc mắc.

– Lũ nhóc ấy chắc lại mải nô rồi, chúng ta sẽ còn phải đói dài vì chúng._ Cụ Natsu bật cười móm mém.

– Haha, vâng. Thế mà đã 5 năm rồi đấy cụ nhỉ? Cháu không ngờ thời gian lại qua nhanh đến thế. Mới hôm nào…

– Mọi chuyện đã qua rồi, cô đừng nhớ đến nữa. Yume nó cũng đã mạnh mẽ sống và quên đi tất cả, chúng ta cũng nên như vậy. Vả lại tình cảm của nó và Kai đang rất tốt, ở bên thằng nhóc ta thấy con bé rất vui. Có lẽ… giờ đây trong lòng nó đã nguôi ngoai rồi._ Cụ Natsu lên tiếng an ủi, bàn tay già nua khẽ đặt lên vai a.

– Ko đâu cụ ơi. Cháu cũng đã từng nghĩ như vậy. Rằng thời gian sẽ là liều thuốc chữa lành mọi vết thương cho đến khi cháu nghe được tiếng khóc đau đớn vọng ra từ phòng nó mỗi đêm. Trong những cơn ác mộng đáng sợ của mình, nó vẫn thường gọi tên cậu ta hàng trăm lần để rồi bật khóc đau đớn. Nếu cứ như vậy thì cho dù đã yêu Kai nó vẫn ko thể xóa bỏ hình bóng của cậu ta trong trái tim được…_ a ôm lấy mặt, khóc nức nở, bà hận là ko thể chia sẽ đc nỗi đau cho con mình, chỉ biết câm nín nhìn nó hằng đêm đau đớn để rồi sáng hôm sau lại tỏ ra mạnh mẽ như ko có chuyện gì..

– Thật ko ngờ con bé lại bị ám ảnh nặng nề đến như vậy. Đã 5 năm rồi mà, haiz. Có lẽ chuyện có bọn trẻ nên để cho chúng tự giải quyết, chúng ta muốn xen vào cũng ko được đâu.

– Cháu biết chứ, vì ko thể làm được gì cho nó nên bây giờ cháu mới phải ngồi đây mà khóc một cách bất lực như thế.

– Ừ, ta hiểu tấm lòng của một người mẹ dành cho con. Mọi chuyện rồi sẽ đc giải quyết, con bé sẽ tìm thấy hạnh phúc thôi. Yên tâm đi.

– Cũng chỉ mong có thế.

– Thôi, bây giờ thì lau nước mắt đi, lũ trẻ sắp về rồi đấy!_ Cụ Natsu nói rồi vỗ vỗ bờ vai a.

– Vâng.

—————————————————–

– Yume, về nhớ!

– Ừ, mai gặp.

– Tạm biệt…tạm biệt…

– Bye.

Mỉm cười chào tạm biệt những người bạn, tôi cắt đồ vào trong tủ, khóa lại rồi xách cặp đi về.

Giờ tôi đã là sinh viên năm 3 trường Đại học Kansai khoa mĩ thuật. Takumi và Kai cũng học cùng trường với tôi nhưng một người là thiên tài khoa Toán còn một người là hoàng tử khoa thanh nhạc.

Nhiều lúc tôi từ hỏi tại sao cùng là vampire mà họ thì lại nổi bật đến thế còn tôi thì…Haizz, thế giới con người thật bất công, ko nhận ra một thiên tài xuất trúng như tôi. Đang than ngắn thở dài, chợt tôi giật mình khi nghe thấy tiếng gọi lảnh lót ở đằng sau:

– Yume…

– Mako, Maku, sao hai cậu còn ở đây?_ Tôi ngạc nhiên kêu lên rồi đi đến bên hai chị em sinh đôi nhà Ruy đang ngồi trên ghế tán gẫu.

– Tụi này nhà xa, chiều lại có tiết học thêm nên ăn cơm ở trường luôn._ Mako nhanh nhảu nói.

– Thế à, chiều học gì thế?_ Tôi hỏi.

– Đồ họa. Thế hoàng tử đâu rồi sao để lọ lem đi một mình thế này?_ Maku khẽ nháy mắt đầy ẩn ý.

– Ở cổn…ơ hơ, nói gì chẳng hiểu._ Tôi bật cười giả lả rồi vội đưa tay lên vuốt ngực, may quá suýt nữa thì phun ra câu: “ở cổng”.

– Giấu làm gì, chuyện của cậu lớp mình ai chả biết. Hehe, có bạn trai đẹp đến sởn gai ốc như vậy mà còn giấu.

Nhìn nét cười tinh nghịch trên mặt hai cô bạn, tôi chỉ khẽ cười ko nói gì. Thật kì lạ, bình thường mỗi khi bị ai gán ghép với Kai tôi đều hét lên phản bác: “ Chúng tôi chỉ là bạn” vậy mà lần này tôi lại lặng thinh chằng thèm thanh minh, trong lòng chợt cảm thấy vui vui, dường như cái khái niệm “bạn” ấy đã ko còn tồn tại trong lòng tôi nữa rồi.

Nghĩ đến đây, tôi bất giác ngượng ngùng, đỏ bừng cả hai má.

– AAA…nghĩ gì mà đỏ mặt lên thế kia?_ Mako và Maku cùng hét lên.

– Hừ, đầu óc đen tối, cứ ngồi đấy mà tự biên tự diễn đi, tôi về đây._ Khẽ liếc xéo hai đứa bạn, tôi xốc chiếc túi xách đeo chéo vai, quay đầu đủng đỉnh bỏ đi.

– À, khoan đã, Yume, lại cho xem cái này, trên cả tuyệt vời luôn._ Mako chợt kêu lên rồi lấy từ trong cặp ra một chiếc máy quay hiện đại nhỏ bằng lòng bàn tay.

– Cái gì vậy?_ Tôi hỏi rồi tò mò đi đến, ngồi xuống bên cạnh bọn họ, quên mất tiêu cái người đang chờ mình ở cổng.

_ Rẹt…rẹt…rẹt…

– Hộm nọ bọn tôi đi nhà thờ cùng với mẹ, gặp được một anh chàng đẹp trai kinh khủng luôn. Anh ấy đánh đàn piano miễn phí cho nhà thờ. Cậu ko biết đâu, tất cả những người đến nhà thờ ngày hôm ấy, ko ai nghe cha giảng đạo cả, chỉ mải mê ngắm nhìn người ấy thôi. Ngay đến mẹ tôi, một bà già đã trên 50 tuổi còn thẫn thờ cả buổi đấy._ Mako vừa mở máy vừa nói với vẻ phấn khích vô cùng, hai trái tim to oành lộ rõ trong mắt.

– Kinh khủng thế cơ à?_ Tôi khẽ cười hỏi.

– Xem đi thì biết.

Mako nói rồi đưa máy cho tôi xem. Tiếng đàn piano lảnh lót bất chợt vang lên, nghe thật êm mượt và du dương. Một dáng người thanh thoát, đẹp như thần chợt hiện ra, rõ nét trên màn hình máy quay. Những ngón tay thanh tú, trắng muốt lướt nhẹ trên những phím đàn, tạo ra những khúc nhạc đắm say lòng người.

Đôi mắt anh nhắm nghiền như đang phiêu theo những nốt nhạc trầm bổng. Ngũ quan trên mặt đẹp và hoàn hảo đến phi thường. Cả người anh toát ra vẻ đẹp thanh nhã rực rỡ như được kết hợp từ muôn ngàn vì sao tinh tú.

Nhưng…con người này, sao lại quen thuộc đến thế? 5 năm đã trôi qua anh vẫn ko thay đổi, vẫn hình bóng ấy, khuôn mặt ấy, khí chất ấy, vẹn nguyện như thuở ban đầu.

Người con trai đã từng khiến tôi đau khổ và căm thù ấy, tại sao trên khuôn mặt vẫn hiện hữu nét dịu dàng pha chút buồn man mác. Tại sao khi nhìn thấy anh trái tim tôi lại vỡ òa, lại đau như nỗi đau của 5 năm trước. Dường như anh chưa bao giờ biến mất khỏi trái tim tôi và dường như 5 năm chưa từng thực sự trôi qua.

Tôi ko biết mình đã đứng dậy và ra đến cổng bằng cách nào khi mà cả người tôi đã trở lên mềm nhũn, đôi chân ko biết nghe lời, cứ run lên từng đợt. Nhưng hơn hết thảy mọi thứ là một trái tim bị tổn thương, đau như ai cào xé.

Khuôn mặt, đôi bàn tay, cả những cử chỉ dịu dàng, ngọt ngào những lời nói trầm ấm…đang theo dòng chảy của con tim trở về luồn sâu vào từng ngóc ngách trên người tôi. Có những thứ tưởng chừng như ta đã có thể quên nhưng thực chất chúng chưa bao giờ biến mất, vẫn luôn tồn tại trong ta, ko thể nhìn thấy nhưng lại có thể cảm nhận thấy.

Chiếc xe địa hình cùng dáng người quen thuộc trước cổng đưa tôi trở về với thực tại.

– Kai, chúng ta về thôi._ Tôi lên tiếng rồi đi đến gần hắn. Hình như tôi đã để hắn đợi khá lâu. Nhưng sao hắn ko giận dữ, sao bỗng dưng tôi lại thấy được tôi trong đôi mắt hắn, được trân trọng, được nâng niu, tôi thấy được cả sự lo lắng, quan tâm dành cho tôi ẩn sau lớp băng lạnh lùng trong mắt hắn.

– Có chuyện gì vậy?_ Kai hỏi khi chúng tôi đã ngồi yên vị trên xe, giọng nói lãnh đạm quen thuộc nhưng câu hỏi thì lại chất chứa sự quan tâm, lo lắng.

Có lẽ hắn đã nhìn ra sự bất thường trong tôi, cả nỗi đau mà tôi đang cố giấu. Tôi thật ngốc vì đã ko thể che dấu được lòng mình, đã kéo Kai vào nỗi đau của tôi, rồi tôi sẽ lại làm hắn tổn thương mất thôi.

– Tôi đau lắm, cậu biết ko?

Tôi nói với hắn mà như thì thầm với chính mình. Gục đầu vào lưng hắn, tôi đã để cho những giọt nước của mình chảy ra, thấm ướt làn áo trắng.

———————————————–

Qua làn áo mỏng manh, Kai có thể cảm nhận được nước mắt và trái tim run rẩy của cô ấy. Cô ấy đang khóc vì anh ta, đau vì anh ta cũng như cậu đang khóc vì cô, đau vì cô. Nhưng nước mắt của cô chảy ra ngoài còn nước mắt của cậu chảy ngược vào trong.

Nỗi đau của cô có thể cảm nhận được, còn nỗi đau của cậu, cậu phải cố nén nó vào trong lòng, cất nó ở một ngăn thật kĩ và ko được thể hiện nó ra ngoài. Bởi vì cậu ko có quyền đau, ko có quyền khóc. Nỗi đau của cậu có thấm vào đâu so với sự hi sinh của anh ta?

5 năm qua, hạnh phúc đã đến với Kai như một giấc mơ. Một cuộc sống bình yên bên người con gái cậu yêu. Còn anh ta, ngoài tiền tài, danh lợi những thứ mà anh ta vốn căm ghét ra còn có thứ gì bên anh ta nữa?

Vậy thì cậu có quyền gì để thể hiện nỗi đau của riêng mình chứ? Nỗi đau ấy hãy để cho riêng mình cậu biết mà thôi…

—————————————————–

Kai đưa tôi vào quán kem “Lặng” để tôi bình tâm trở lại. Ko gian tĩnh lặng và thanh tao ở đây đã khiến tôi nguôi ngoai phần nào.

Tối nay chúng tôi có một bữa tiệc thịt nướng ở trong rừng, những ngày như vậy cả nhà đều rất vui vẻ, tôi ko thể để nỗi đau của mình ảnh hưởng đến tâm trạng của mọi người được. Phải mau mau trở lại là chính mình thôi.

Tôi nghĩ rồi tự hứa với lòng mình. Đưa mắt nhìn Kai, tôi khẽ mỉm cười như để khẳng định lời hứa của mình.

– Takumi, chiếu.

– Yume, ghế đâu?

– VÂNG, chúng con biết rồi. Cậu/chị đang cản đường tôi đấy.

– Đừng có nhại tôi.

– Chị nhại thì có, tránh ra.

– Ồn ào quá!

– Đứng đấy mà nói à, xuống đây làm cùng mau.

Những âm thanh hỗn loạn vang lên khiến khu rừng yên tĩnh bỗng chốc trở lên náo loạn. Cho đến gần tối cuối cùng chúng tôi cũng có một bữa tiệc trong rừng thịnh soạn. Dù chỉ có 4 người và một “tảng băng” nhưng ko khí vẫn thật vui vẻ, ấm cúng.

Vậy mà lúc này đây, trong ko khí vui vẻ đầm ấm ấy, tôi vẫn có thể cảm nhận được nỗi đau đang âm ỉ trong lòng. Bật cười ngây ngất trước những pha hành động hài hước của Takumi và cụ Natsu, nhưng trên mặt lại nhòe nhoẹt nước mắt. Tôi đã cười đến ra nước mắt ư?

Món thịt nướng ngon lành ko khiến tôi mảy may chú ý, chỉ đâm đầu vào những chai rượu máu ngon lành với nồng độ cồn khá cao. Tôi cứ uống, cứ nốc rượu cho đến khi say khướt, cho đến khi nhìn 4 người còn lại thành 8 người, nhìn 1 cây thành 2 cây và trên trời thì có đến 2 mặt trăng. Say đến thế rồi mà vẫn đau một nỗi đau vô hình.

——————————————–

– Chết thật, sao con bé lại uống nhiều thế nhỉ?_ Bà a kêu lên khi nhìn đứa con gái của mình đang lảm nhảm bài “ba con gấu”, tay chân thì khua loạn xạ.

– Hơ hơ, một con ma men, đã bảo đừng uống nữa vậy mà cứ uống, giờ thì vác về sao đây?_ Takumi cau mày nói.

– Để tôi đưa cô ấy về._ Kai lạnh lùng lên tiếng rồi đi đến gần Yume kéo thân hình mềm nhũn của cô dậy.

– Ờ, tốt vậy nhóc đưa con bé về nhé, chúng ta về trước đây, haha._ Cụ Natsu nói rồi vội kéo bà a và Takumi bước lên trước, tiếng cười giòn tan vang lên trong đêm.

– Ơ, sao lại…bọn nhóc…

– Đừng nói gì, phải để cho chúng có thời gian bên nhau chứ!

Ánh trăng màu bạc rải nhẹ trên con đường về nhà, nhẹ nhàng xốc Yume trên vai, Kai bước từng bước chậm rãi, đôi mắt màu tím bạc toát lên một nét buồn man mác. Ở đằng sau, Yume đang lảm nhảm những câu vô nghĩa, có lẽ cô đã quá say rồi.

– AAA, ai đây. Ủa? Kai, cậu đang cõng tôi sao?

– …

– Sao ko nói gì? À à, quên mất cậu là tảng băng di động mà. Nhưng mà cậu khiến tôi hơi ngạc nhiên đấy!

– …

– Bình thường cậu lạnh lùng như vậy, cả người đều toát ra khí băng vậy mà ko ngờ nha, lưng lại ấm áp đến thế. Có phải cậu đã đặt nệm lên ko đấy?

– Vớ vẩn.

– Hehe, cuối cùng cũng chịu nói rồi. He…he

Tiếng cười nhạt dần rồi tắt hẳn. Những giọt nước nóng hổi chợt rơi xuống, thấm đẫm bả vai Kai, cậu ko giật mình, chỉ khẽ nhắm mắt và cảm nhận.

– Hôm nay…tôi đã nhìn thấy anh ấy. Tôi đã nghĩ là mình có thể quên vậy mà con tim vẫn… Tôi hận, hận bản thân mình vô dụng vô cùng.

-…

– Cậu có giận tôi ko nếu tôi nói tôi vẫn chưa quên được anh ấy, vẫn đau khi nhìn thấy anh ấy và trái tim vẫn thổn thức như 5 năm trước…

– …

– Ko nói là giận thật rồi. Tôi còn giận mình nữa là…haha. Một mặt thì ko thể quên được anh ấy, một mặt lại sợ mất cậu, sợ cậu ko chờ tôi nữa, sẽ đi tìm tình yêu mới. Tôi thật ích kỉ phải ko?

-…

– Hãy cho tôi thêm một chút thời gian, hãy chờ tôi một chút nữa thôi, hãy dừng lại để tôi tôi chạy đến, trái tim tôi cần có thời gian. Tôi biết làm vậy là ích kỉ, cậu cũng phải có hạnh phúc cho riêng mình…nhưng mà, nhưng mà tôi…

Tiếng nói nhỏ dần rồi biến mất, thay vào đó là những tiếng nấc cụt và tiếng thở khó nhọc. Kai vẫn bước từng bước, nhịp nhàng đều đặn. Cô ấy thật ngốc, ngốc kinh khủng. Đến bao giờ mới chịu hiểu trái tim cậu, tình yêu của cậu dành cho cô là bất diệt là mãi mãi chứ? Ngốc quá!

– Chờ em ư? Ko bao giờ có chuyện đó. Bởi vì tôi chưa bao giờ vượt qua em cả. Tôi luôn ở phía sau em, mãi mãi ở phía sau em cùng em bước trên con đường em đã chọn. Đến một lúc nào đó, đôi chân em mệt mỏi, trái tim em đau đớn chỉ cần quay đầu lại, em sẽ thấy tôi. Còn nếu em ko thể quay đầu lại, em vẫn chọn bước tiếp thì hãy tin rằng ở đằng sau còn có một người đang đuổi theo em…Hãy tin là như thế!

Căn nhà gỗ thoáng chốc đã hiện ra trước mắt, đôi chân Kai chợt ngập ngừng:

– Đi thêm vòng nữa chứ nhỉ?

Nửa đêm canh ba, Takumi vẫn đi đi lại lại trong phòng khách, khuôn mặt nó lộ rõ vẻ suốt ruột, lo lắng. Vừa thấy bóng Kai cõng Yume về, nó đã vội bổ nhào ra, liên mồm hỏi:

– Hai người đã đi đâu? Anh biết bây giờ là mấy giờ rồi ko? Có mỗi một quãng đường từ rừng về đến nhà thôi mà đi mất mấy tiếng, ko lẽ anh đi đi lại lại cả trăm vòng?

– Cũng ko đúng.

– Hả?

– Hình như là 105 vòng._ Kai đáp lãnh đạm rồi bước qua Takumi đi vào buồng.

_ RẦM…_ Có một thân ảnh đã đổ ập xuống sàn.

– Lạy chúa lòng lành, Takumi con xin thề, chưa từng gặp người nào điên hơn hắn.

============================================

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s