Chương 59

– Người muốn gặp cháu?

– TOOYA HONDO…ngươi mau nói cho ta biết, 5 năm trước có phải ngươi chưa ra tay giết chết con bé?

– Sao cơ? Cái chết của Yume chẳng phải người cũng đã nhìn thấy sao?

– Được, vậy thì đây là cái gì?

_BỐP….

Demonzu giận dữ thét lên rồi đáp thẳng xấp ảnh vào mặt Tooya. Lực đáp mạnh khiến mặt anh bị cứa, bật máu.

Tooya khẽ lau vệt máu trên má mình, từ tốn cúi xuống nhặt những bức ảnh lên. Trong hình, một đám nữ sinh đang cười đùa vui vẻ trong một quán kem ven hồ. Bức ảnh sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu trong đó không có cô ấy, cô gái có đôi mắt màu xanh nước biển êm dịu.

Khẽ nhắm mắt, Tooya cố nén tiếng thở dài trong lồng ngực. Anh biết một ngày nào đó chuyện này sẽ xảy ra chỉ không ngờ rằng nó lại đến nhanh như vậy. Đúng là cái kim trong bọc cũng có ngày phải lòi ra. Vấn đề bây giờ là phải giải quyết chuyện này như thế nào?

– Hừ, ta đang chờ một lời giải thích của ngươi đấy._ Demonzu gầm gừ.

– Cháu không biết.

– Cái gì? Một câu không biết mà xong chuyện ư? Ngươi nghĩ ta là đứa trẻ à?

– Chuyện của 5 năm trước chính người cũng đã chứng kiến, cháu chẳng có gì để giải thích cả._ Tooya nói rồi khẽ nhún vai bình thản.

– Ngươi…Được, thế thì tại sao? Tại sao con bé đó chưa chết? Ngươi mau nói cho ta biết đi._ Demonzu gầm lên tức tối.

– Chỉ có hai khả năng. Một là ngày hôm đó đã có ai đó đã kịp thời xuất hiện cứu con bé, hai là…

– Là sao?

– Cũng có thể người trong ảnh không phải là Yume Hana mà đơn giản chỉ là một người có khuôn mặt và ngoại hình hơi giống thôi.

Những lời phân tích của Tooya khiến Demonzu hơi dao động, sự giận dữ trong lòng cũng giảm đi ít nhiều.

– Ông cố, người nghĩ sao, những khả năng đó cũng có thể xảy ra lắm chứ._ Tooya khẽ nhướn mày dò hỏi.

– Ừm, cũng không sai…Thôi được, đi ra đi, lần này ta tạm tin ngươi vậy._ Demonzu chau mày nói, chiếc cằm nhọn kiêu ngạo hất ra phía cửa.

– Vậy cháu xin phép._ Tooya khẽ cúi đầu rồi thong thả bước ra ngoài. Mọi biểu hiện của anh đều đang chứng tỏ cho Demonzu thấy anh vô tội và chẳng biết gì cả. >___<

Nhìn cánh cửa khép lại sau lưng Tooya, Demonzu chợt nghiến chặt răng, rít lên:

– Con bé đó con sống, chắc chắn là vậy. Linh cảm của ta không bao giờ sai. Được rồi để xem lần này nó thoát khỏi tay ta như thế nào?

Có một sự thật mà hắn phải thừa nhận – hắn đang lo sợ, rất lo sợ. Rõ ràng con bé đó sống dai hơn hắn tưởng. 15 năm qua đã 3 lần hắn tìm cách giết nó nhưng đều thất bại. Rốt cục là do con bé may mắn hay tại hắn đã quá khinh suất? Không biết, cũng chẳng cần quan tâm nữa bởi lần nữa hắn sẽ thành công, hắn sẽ không để bất kì ai làm lung lay đến sự sống của hắn tồn tại, không một ai cả…

—————————————————

– Anh Tooya, anh có điều gì căn dặn tụi em?

– Không có gì, chỉ là ta muốn rời khỏi Tokyo ngay hôm nay. Hãy đảm bảo rằng ta vẫn xuất hiện đầy đủ trong các lớp học và các buổi họp.

– Vâng, em biết rồi, anh yên tâm.

——————————————————

Trong khi đó…

– Thật bực mình, sao thằng nhóc Takumi đó lại bị ốm chứ? Chắc chắn là nó đã giả ốm để trốn việc._ Lầm bầm giận dữ, tôi vừa xách xô cá vừa dậm chân thình thịch xuống đất.

– Nói nhiều quá!_ Giọng nói lạnh lùng của Kai vang lên đằng sau khiến sự giận dỗi trong tôi càng tăng lên gấp bội, bực mình tôi quay xuống gẩn cổ cãi:

– Hừ, tôi sẽ chẳng bao giờ cằn nhằn nếu cậu chăm chỉ hơn một chút. Nhìn xem, trong khi tôi bắt được ngần này cá thì cậu đến một con hến cũng không bắt đư…

_ BỊCH…ÀO…

Do không nhìn đường, tôi vô ý vấp chân vào hòn đá, cả người ngã nhoài ra đất, dĩ nhiên là cả xô cá cũng rơi xuống theo, vỡ tan tành. Lũ cá được tự do, bơi ngọ nguậy trên đất.

Vừa đau vừa tức lại vừa tủi, tôi chỉ còn biết há hốc mồm nhìn xô cá mình đã vất vả cả buổi tối vỡ gọn.

– Khục…

Trong bầu không khí tĩnh lặng, tiếng cười cố nén của Kai vọng lên nghe rõ mồn một càng khiến cơn giận và xấu hổ trong tôi tăng lên gấp bội. Vừa xâu những con cá vào que củi, tôi vừa quát hắn, mặt đỏ lên rần rần:

– Cười cái gì mà cười.

Để chữa ngượng, tôi cầm lấy chiếc que xiên cá, dúi vào tay hắn gắt lên:

– Cầm lấy, đây là công việc của cậu._ Tôi nói, Kai không cười nữa, cũng chẳng nói gì chỉ khẽ nhún vai chấp nhận.

Đột nhiên tôi cảm thấy cả người lạnh toát, một luồng gió nhẹ chợt thổi đến, phả vào gáy tôi, mát lạnh.

– Cho ta góp vui được không Yume, Akatsuki?

Trong không gian tĩnh mịch của khu rừng đêm, một giọng nói trầm ấm, một giọng nói tôi đã từng yêu thích, nhớ nhung cũng là giọng nói mà tôi đã cố quên trong suốt 5 năm qua bất chợt vang lên. Là anh ấy, chắc chắn là anh ấy.

Không khí dường như đang lắng đọng tại nơi đây, tôi có thể nghe thấy được tiếng đồng hồ vang lên tích tắc trong đầu. Chỉ mấy giây thôi mà tưởng như thời gian đã trôi qua hàng thế kỉ. Lặng lẽ, chúng tôi, 3 người đứng đó như những bức tượng, không nói cũng không dám thở mạnh.

Toàn thân tôi bỗng trở lên run rẩy đến nỗi không thể kiềm chế, trái tim đập loạn xạ, liên hồi, và những giọt mồ hôi thì cứ rịn ra một cách vô thức. Càng lúc tôi càng cảm thấy anh ấy đang tiến lại gần, dù bước chân anh ấy rất nhẹ, hơi thở cũng không nghe thấy được nhưng nhịp đập con tim anh thì càng lúc càng rộn ràng.

– Anh đến đây để giết tôi phải không?

Phải rất lâu, rất lâu sau đó, tôi mới có thể trấn áp trái tim mình, lạnh lùng lên tiếng.

Câu nói của tôi, lạnh lùng đấy, sắt đá đấy nhưng không giấu được sự run rẩy trong đó, tôi có thể cảm nhận được từng câu chữ đang chao đi, nghiêng lại. Có lẽ cả anh ấy và Kai đều đã cảm nhận được điều đó.

– Quay lại và nhìn anh đi.

Giọng nói trầm ấm, chân thành có chút bất lực, mệt mỏi của anh ấy khiến tôi đau lòng đến rơi nước mắt.

Khiến tôi sống dở chết dở, còn dẫm đạp lên trái tim tôi một cách vô tình sao bây giờ anh lại tỏ ra nồng ấm và chân thành như vậy? Phải chăng anh lại muốn lừa tôi, bẫy tôi lần nữa bằng sự dịu dàng, ấm áp này?

– Đừng hòng lừa tôi lần nữa, tôi không còn là con bé ngây thơ, ngu ngốc như xưa nữa đâu.

Tôi hét lên rồi quay đầu lại, đối diện với anh ấy. Nhưng…khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt ấy, dáng người ấy, đôi mắt đen huyền dịu dàng pha nét buồn man mác ấy, trái tim tôi lại bị tan chảy, những chiếc lông nhím trên người tôi lần lượt rụng hết. Tôi lại yếu đuối, lại không dám nhìn sâu vào đôi mắt ấy.

– Tránh sang một bên đi Yume.

Kai chợt lên tiếng, đẩy tôi ra sau lưng hắn. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Tooya, anh cũng không ngần ngại, đáp trả bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Đứng bên cạnh, dõi theo hai người con trai, tôi bỗng cảm thấy hình như họ rất hiểu nhau, hiểu nhau đến nỗi có thể nói chuyện thông qua ánh mắt mà không cần dùng đến những ngôn ngữ nói thông thường.

Lát sau, khi ánh mắt của họ đã ngừng giao nhau, Kai quay sang tôi nói nhỏ:

– Cô mau đi đi, ngay bây giờ, và chạy thật xa khỏi nơi này.

– Không thể được? Làm sao tôi có thể bỏ mọi người mà đi?

– Đừng bướng, Demonzu đã tìm ra chúng ta rồi, cô còn ở đây hắn sẽ không tha cho đâu._ Kai quắc mắt nói.

– Thế còn cậu, còn mọi người, cậu nghĩ tôi là kẻ ham sống sợ chết thế sao?_ Tôi giận dữ nói.

– Không cần lo, người Demonzu muốn giết là cô, chứ không phải tôi hay ai khác. Nếu cô không chạy nhanh thì cả cô và tất cả mọi người đều phải chết. Rời khỏi đây đi, đó là cách giải quyết tốt nhất cho tình huống hiện tại.

– Nhưng…

– Đi mau.

Nhìn Kai, nhìn về phía căn nhà gỗ bằng đôi mắt luyến tiếc, tôi co chân chạy thật nhanh, cố gắng thoát khỏi nơi này, cũng là để thoát khỏi bàn tay quỷ dữ của Demonzu, người đã ám ảnh đã thay đổi toàn bộ cuộc đời tôi.

—————————————–

Nhìn theo bóng Yume xa dần, Tooya chợt nhếch môi hài lòng nói:

– Cậu làm tốt lắm, cô ấy có vẻ rất nghe lời cậu.

– Anh không hối hận à?_ Kai đột nhiên lên tiếng hỏi.

– Hối hận? Vì điều gì?

– Về chuyện khiến cô ấy hiểu nhầm.

– Từ trước đến nay, ta làm bất cứ điều gì cũng không bao giờ hối hận. Kể cả chuyện đó.

Mùi sát khí nặng nề bất chợt lan tỏa mạnh mẽ trong không gian khiến Kai và Tooya giật mình, vội vã quay đầu lại.

Trong bóng đêm tĩnh lặng, mái tóc dài quỉ dị khẽ bay phất phơ trong gió, khuôn mặt đầy kiêu ngạo dần dần hiện ra, Demonzu nhẹ nhàng tiến đến gần, nụ cười ma mị phảng phất trên môi.

– Hừ, xem ai đây? Tooya, giờ này đáng ra ngươi phải ở Lanci chứ sao lại có mặt ở đây? Năm cuối rồi, bỏ học như vậy là không hay đâu._ Demonzu nhếch môi lạnh lùng nói.

– …

– Sao không nói gì? Ta đang chờ một lời giải thích của ngươi đây.

Cố lấy lại bình tĩnh, Tooya khẽ nhún vai lắc đầu nói:

– Không ngờ người lại đến đây nhanh như vậy. Cháu định chuộc lại lỗi lầm, hành động sớm hơn một bước, giúp người bắt Yume Hana.

– Ồ, ra vậy. Thế ngươi đã bắt được con bé chưa?

– Thật tiếc là lúc cháu đến đây đã không thấy con bé đâu, thằng nhóc này cứ một mực nói rằng con bé đã chết từ 5 năm trước rồi._ Tooya nói với vẻ mặt đầy nuối tiếc.

– Chết rồi ư? Không thể nào, ta cam đoan rằng nó còn sống. Linh cảm của ta chưa bao giờ sai cả. Tên kia, nếu không muốn chết thì mau nói cho ta biết con bé ở đâu?_ Demonzu chợt rít lên, nheo mắt nhìn Kai đầy dò xét.

– Hừ, chết rồi._ Kai lạnh lùng nhếch môi nói.

– Ngươi…

– Khoan đã, ông cố xin đừng giận dữ, cháu có ý này._ Tooya vội vã đứng chắn trước Kai, vẻ mặt chợt trở lên đăm chiêu.

– Mau nói.

– Tên nhóc này hình như rất quan trọng với Yume Hana, dù có ép hắn, hắn cũng không nói con bé ở đâu đâu. Chi bằng ta bắt thằng nhóc cùng những người thân của con bé, nó sẽ tự động mà tìm đến thôi.

Đôi mắt lạnh lẽo của Demonzu bất chợt lóe sáng, hắn khẽ xoa xoa chiếc cằm nhọn của mình, khuôn mặt lộ rõ vẻ đăm chiêu, phân vân. Lát sau, hắn ngẩng đầu lên, gật gù đầy hài lòng:

– Được lắm, cứ làm như vậy đi, hãy bắt tất cả bọn chúng, nhanh lên.

– Cháu sẽ làm ngay.

————————————————-

Đã 3 ngày trôi qua, tôi vẫn không ra khỏi nội thành. Cứ nhắm mắt là tôi lại nghĩ đến cảnh tượng mẹ tôi, cụ Natsu, Takumi và Kai bị Demonzu giết hại. Biết đâu, không tìm được tôi hắn sẽ trút hết mọi giận dữ lên đầu họ thì sao? Cứ nghĩ đến đây tôi lại không tài nào bước chân ra khỏi thành phố, 3 ngày qua vẫn lẩn trốn ở nhà bạn.

Bước sang ngày thứ 4 cũng là lúc sự kiên nhẫn của tôi đi đến giới hạn, tôi không thể chịu đựng được cái cảm giác trong khi mình còn đang nhởn nhơ thế này thì những người thân của tôi lại phải chịu khổ. Tôi phải trở về, bên cạnh những người thân của tôi. Dù là cái chết tôi cũng phải cùng họ vượt qua. Ý nghĩ này đã thôi thúc tôi, đưa bước chân tôi trở về căn nhà gỗ nhỏ.

Tôi bước từng bước thật nhẹ nhàng, thận trọng. Không khí nơi đây có vẻ u ám và yên tĩnh hơn mọi ngày.

– Mẹ ơi…

Không có tiếng trả lời.

– Cụ Natsu…Takumi…Kai…

Đáp lại tôi chỉ là một bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người. Cố nén cảm giác lo sợ trong tim, tôi đẩy cửa bước vào.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi đã ước ao trước mắt tôi sẽ là khuôn mặt lạnh lùng của Kai cùng cái nhíu mày đầy khó chịu, hoặc giả người đó là Takumi cùng những tiếng cằn nhằn rằng tôi đã đi đâu trong suốt mấy ngày qua, rằng tôi chẳng giống một đứa con gái gì cả…À không, bất cứ ai cũng được chỉ cần xuất hiện trước mắt tôi, làm ơn đi.

Nhưng mong ước của tôi đã nhanh chóng bị đập vỡ một cách phũ phàng. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến tôi bàng hoàng đến suýt ngã khuỵu.

Trong nhà, mọi thứ đều tan hoang, xơ xác. Khung cảnh này cho thấy trước đó đã xảy ra một vụ xô xát, giằng co rất quyết liệt. Dù có ngu ngốc đến mấy tôi cũng hiểu ra rằng vì tôi mà tất cả mọi người đều đã bị Demonzu bắt đi.

Bấu chặt tay vào bậu tường, tôi từ từ trượt người xuống. Tôi sai rồi, sai thật rồi. Đáng ra tôi không nên tin lời Kai, không nên chạy trốn bỏ mặc tất cả mọi người. Nếu tôi dũng cảm đối diện với Demonzu có lẽ giờ này chỉ mình tôi phải chết, chỉ mình tôi phải ra đi, chứ không như bây giờ kéo theo tất cả mọi người đều phải chịu liên lụy.

Bây giờ chỉ còn cách đi gặp hắn, hoặc là hắn giết tôi, hoặc là tôi giết hắn. Chỉ có như vậy tôi mới cứu được những người mà tôi yêu thương. Tôi phải đi Tokyo để đối diện với hắn, với số phận của mình.

Khoảnh khắc này tôi chợt hiểu ra, đúng như cụ Natsu đã nói, số phận của tôi và Demonzu gắn kết với nhau, chừng nào tôi còn sống hắn sẽ không ngừng truy đuổi chỉ vì một lí do duy nhất: tôi là hậu duệ của Ayami – người duy nhất có thể kết thúc cuộc sống của hắn. Rốt cục giữa tôi và hắn, ai là con mồi, ai là kẻ đi săn?

~~~~

Bước lên chuyến tàu từ Kansai trở về Tokyo, ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ. Cũng đúng thôi, đi một quang đường xa xôi như vậy nhưng ngoài tấm vé tàu, bộ quần áo trên người ra, tôi chẳng mang theo bất cứ thứ gì cả.

Nhưng nếu họ biết tôi đến Tokyo để làm gì thì chắc họ sẽ chẳng ngạc nhiên đâu. Bởi đi chết thì cần gì mang theo hành lí, tiền bạc?

Tôi nghĩ rồi tự cười chính mình. Khi con tàu vừa xuất phát cũng là lúc tôi chìm sâu vào giấc ngủ. Giá mà…tôi cứ ngủ mãi thế này và không thức dậy nữa thì tốt biết bao. Không mệt mỏi, đau đớn, không chết chóc, máu, nước mắt và vampire…

_ TIN…TIN…

– Tàu đã tới bến, mời các hành khách xuống xe.

Đưa tấm vé cho người soát vé, tôi vác bộ mặt ngái ngủ đi xuống tàu. Không có hành lí gì xem ra lại hay, thật là thoải mái.

Tôi không mất nhiều thời gian để đến được tư dinh của tộc Hondo, vẫn âm u, vẫn lạnh lẽo như vậy, nó chẳng hề thay đổi gì cả. 5 năm qua, tôi đã học được cách rèn luyện bản thân để có thể bảo vệ mình, bảo vệ mọi người.

Tôi không mất nhiều khó khăn để lọt vào được tư dinh. Kì lạ là tại sao một tư dinh lớn như vậy mà lại canh phòng thật lỏng lẻo. Phải chăng lại là một cái bẫy như năm xưa. Nhưng kệ, dù là bẫy hay gì gì đó thì tôi cũng bắt buộc phải xa vào. Vì đây là sự lựa chọn duy nhất của tôi.

Việc đầu tiên cần làm là đi tìm ngọc Maya. Viên ngọc sẽ làm bị thương những kẻ không phải là chủ nhân của nó nên Demonzu không thể đeo bên người. Vậy thì viên ngọc chắc chắn đang ở phòng hắn, phải có được nó thì tôi mời hòng giết được Demonzu.

Tôi nghĩ rồi thận trọng đi đến gian phòng rộng lớn của hắn. Vẫn như 5 năm trước, sát khí tỏa ra từ đây vô cùng âm u, đáng sợ. Đứng trước nó tôi vẫn cảm thấy lồng ngực mình căng phồng, tim đập liên hồi, tuy nhiên cảm giác sợ hãi thì đã không còn.

Tôi mở cửa và bước vào phòng, vẫn là cái không gian u tịch, đen tối ấy. Nhìn quanh quất một lượt, tôi bật ra tiếng thở phào nhẹ nhõm:

– May quá, hắn không ở đây.

Nói rồi tôi nhanh nhẹn bước vào phòng, lục tìm viên ngọc. Đã một giờ trôi qua mà tôi vẫn không lần ra viên ngọc quỉ quái ấy. Mệt mọi, bất lực, tôi gần như quì sụp xuống sàn. Đúng vào lúc ấy, giây phút tôi gần như đã từ bỏ, thì một ánh sáng xanh mỏng manh lọt vào mắt, như người chết đuối vớ được phao, tôi vội vã lao đến bên chiếc giường rộng lớn. Dưới lớp đệm dày, viên ngọc đang phát ra một thứ ánh sáng mãnh liệt.

Đúng là ông trời không phụ lòng người, cầm viên ngọc trên tay, tôi mừng đến rơi nước mắt. Đã có tôi, đã có viên ngọc. Giờ chỉ cần một thứ nữa, một thứ có thể kết thúc cuộc đời hắn nhưng cũng có thể chấm dứt cuộc đời tôi.

————————————————–

Trong khi đó, ở nhà giam của tộc, bà Shita, cụ Natsu, Takumi và Kai đều bị bắt và trói ở đây. Đã 3 ngày trôi qua mà chưa có thứ gì vào bụng, họ đã mệt lả và đói rũ nên chẳng còn hơi sức đâu mà kêu gào hay chử-i rủa, kể cả đứa lắm mồm nhất là Takumi cũng lặng thinh.

Trong bóng đêm u tịch, một cây nến trắng mù mờ xuất hiện khiến ai cũng giật mình tỉnh giấc. Một dáng người thanh thoát bước vào, khuôn mặt ẩn hiện trong ánh nến mờ.

– Ai?_ Shita, cụ Natsu và Takumi cùng đồng thanh.

– Ta, Tooya._ Người lạ lên tiếng, bước lại gần họ.

– Tooya Hondo, hừ đồ ác bá, mi đến đây làm gì?_ Takumi là người phản ứng đầu tiên với cái tên “Tooya”.

-…

– Sao không nói gì? Có phải Demonzu sai ngươi đến đây để giết bọn ta không?_ Nó tiếng tục hét lên.

– Im đi._ Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên khiến Takumi im bặt. Người vừa quát không phải Tooya mà là Kai.

Về phần Tooya, anh không nói gì, chỉ khẽ cười rồi đi đến mở khóa cho từng người trước ánh mắt quá đỗi ngạc nhiên của họ.

Khi đã được thả tự do, trong khi những người khác còn đang ngẩn ngơ vì kinh ngạc thì Kai lại khẽ xoa cổ tay một cách thản nhiên như thể chuyện Tooya cứu mọi người là lẽ tất nhiên.

– Giờ chúng ta làm gì?_ Kai hỏi rồi nhìn ra bên ngoài.

– Chạy trước khi hắn phát giá…

_ CẠCH….

Phòng giam tối tăm đột nhiên sáng bừng khiến ai nấy đều giật mình nhìn ra phía cửa. Demonzu đang đứng ở đó, nở nụ cười quỷ dị vô cùng đáng sợ.

Ánh mắt hắn đang dấy lên một ngọn lửa chết chóc. Khuôn mặt biểu lộ rõ rệt niềm mong ước: giết, giết, giết, giết hết tất cả bọn chúng. Theo sau hắn là Kotoshi, trưởng tộc Akatsuki.

– Haha…ta biết ngay mà, ngươi là đồ phản bội Tooya. Uổng công ta đã tin tưởng ngươi._ Demonzu rít lên giận dữ, tay chỉ thẳng vào mặt Tooya.

– Nếu ông tin tưởng ta thì đã không có mặt ở đây, đúng không?_ Tooya bình tĩnh hỏi vặn lại.

– Ngươi nói đúng, ta chưa thể hoàn toàn tin ngươi. Chính vì sự cẩn trọng đó của ta nên ngươi mới hỏng việc.

– Cẩn trọng? Haha, nếu ông là người như vậy thì mọi chuyện đã kết thúc từ 15 năm trước rồi._ Tooya bật cười mỉa mai.

– Hừ, đúng ta đã sai khi quá khinh suất. Nhưng lần này thì sẽ không có chuyện đó đâu, ta sẽ giết ngươi trước, dù ngươi có là hậu duệ duy nhất của tộc Hondo ta cũng không nề hà, chỉ cần ta muốn, bất cứ ai cũng phải chết.

Dứt lời, hắn lao đến quật mạnh Tooya bắn vào góc tường, ở bên cạnh Kotoshi một mình chống chọi với những người còn lại.

Đưa tay lên lau vệt máu ở miệng, Tooya nhanh chóng đứng dậy, thở dốc. Hắn quá mạnh, thật sự rất mạnh. Lúc trước đánh nhau với hắn, có lẽ vì chưa muốn giết anh nên hắn mới không ra tay mạnh như lần này. 5 năm trôi qua, hóa ra sự cố gắng nỗ lực của anh chỉ là thừa thãi. Dù có cố gắng thế nào anh vẫn không động được vào người hắn.

– Giờ thì kết thúc thôi._ Demonzu cười gằn rồi nhẹ nhàng lướt đến, thanh kiếm bạc nhọn hoắt nhằm vào trái tim Tooya.

Hết rồi, sắp hết thật rồi ư? Anh chưa bao giờ sợ chết nhưng giờ phút anh lại cảm thấy sợ hãi điều đó.

Chết rồi, ai giải thích cho em hiểu tất cả, ai phá giải hiểu lầm giữa hai chúng ta. Anh không muốn chết đi mà ánh mắt em vẫn nhìn anh đầy căm thù hận. Anh không muốn nội tâm em bị giằng xé giữa yêu thương và căm thù. Nếu biết trở về thế giới vampire em sẽ đau khổ như vậy thì anh đã không mong ước em quay lại bên anh, như 15 năm trước hai đứa trẻ, hồn nhiên biết mấy, vui tươi biết mấy.

_ PHẬP…_ Lưỡi kiếm xuyên qua cơ thể, sắc ngọt. Máu tươi bắn lên mặt Tooya, tanh nồng, mặn chát. Một thân ảnh đang dần đổ sụp xuống trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, kể cả Demonzu.

– Kotoshi, người làm cái gì thế? Sao lại đỡ lưỡi kiếm cho hắn?_ Demonzu giận dữ gầm lên.

– Xin người đứng giết…con trai…tôi.

Kotoshi run rẩy nói, bàn tay bấu chặt lấy chiếc áo vấy máu của Tooya. Khuôn mặt của người sắp chết lộ ra nét đau đớn cùng cực, ông mấp máu môi, khóe miệng giật giật như muốn nói điều gì đó.

– Con trai…con có giận ta không?

– Giận ông ư? Không, ta không giận mà chỉ hận ông thôi._ Tooya quỳ sụp xuống, để mặc cho bàn tay Kotoshi nặng nhọc xoa đầu mình.

– Ừ, ta biết, ta biết con hận ta. Ta cũng không mong con tha thứ cho ta.

– Tại sao ông lại đỡ nhát kiếm đó cho ta? Ông giết ba mẹ ta, dù biết ta là con ông, ông vẫn không một lần đến tìm ta. Một người cha chưa từng nhìn mặt con mình đến một lần trong suốt 23 năm qua bây giờ lại đỡ nhát kiếm cho nó. Nực cười, quá nực cười…

– Phải rồi, ta đúng là đáng hận, con cứ hận đi. Nhưng ta muốn nói với con một điều: con giống mẹ lắm và ta yêu mẹ con, mãi mãi yêu bà ấy, cho đến chết…

Kotoshi nói một hơi rồi buông thõng tay, cả cơ thể vỡ tung thành những mảnh pha lê trong suốt, rồi mãi mãi ra đi.

Tất cả mọi người đều chung nhau sự bàng hoàng vì cái chết đột ngột của một vampire lạnh lùng và tàn nhẫn nhưng lại là con nghiện của ái tình, một người đàn ông chung thủy tuyệt đối với tình yêu.

Chỉ có một người, đang cố nén nỗi đau vào trái tim đã chai sạn vì quá nhiều vết thương, để nước mắt chảy ngược, để khuôn mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng vô tâm cố hữu.

Cậu đã sống như vậy trong suốt những năm qua. Lạnh lùng và tàn nhẫn, cậu chưa bao giờ biết ghen tị với ai những lần này cậu cảm nhận nỗi đố kị sâu sắc trong lòng dành cho Tooya, người anh trai cùng cha khác mẹ.

Ông ta đã chết rồi, người mà cậu tưởng như vô cùng căm hận ấy đã chết, nhưng vì sao khi ông ta đã biến mất cậu lại không thấy vui vẻ. Cậu tự hỏi, đã bao giờ dù chỉ trong tiềm thức, ông ấy nhớ ra rằng mình còn có một đứa con trai khác, một đứa con trai ông ta chưa bao giờ để mắt đến.

Dù biết vampire ích kỉ, và tình yêu của vampire thì lại càng ích kỉ hơn nhưng cậu vẫn không thể chấp nhận được. Ông ta yêu mẹ Tooya đến vậy thế còn mẹ cậu thì sao? Ông ta sẵn sàng hi sinh mọi thứ kể cả mạng sống cho anh ta, còn cậu, ông ta có thể giết chết cậu nếu ông ta muốn.

Thật nực cười, cho đến lúc chết trong mắt ông ta cậu cũng không tồn tại, mãi mãi chỉ là một cái bóng, vô hình, lặng lẽ lướt qua.

– HA HA HA…

Tiếng cười rùng rợn của Demonzu bất chợt vang lên đánh thức mọi người khỏi sự bàng hoàng.

– Con trai ư? Thế này là thế nào? Ngươi không phải là người của tộc Hondo ư?_ Demonzu rít lên giận dữ.

– Ông thông minh là vậy nhưng lại không thể nhận ra điều này sớm hơn. Trước khi lấy ba tôi, mẹ tôi đã có con với Kotoshi Akatsuki, và tôi chính là đứa con đấy. Giờ thì ông đã hiểu chưa?_ Tooya từ từ đứng dậy, bật cười giễu cợt.

– Cái gì cơ? Ngươi, ngươi… Được lắm, chúng dám lừa ta, bây giờ thì chẳng có lí do gì mà ta không giết được ngươi. Hãy chết đi.

Demonzu điên cuồng gào lên, vung kiếm lao đến như một con quỉ dữ thực thụ. Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng giam bật mở, một dáng người nhỏ nhắn bước vào. Mái tóc ngắn khẽ tung bay trong gió, vầng hào quang lấp lánh toát ra từ người cô thật lung linh, thật rực rỡ. Trên tay cô cầm một thanh kiếm bạc tỏa ra ánh sáng màu xanh dương, hệt như màu trong đôi mắt cô.

– Mau kết thúc đi Monzu, sống như vậy đủ rồi, mau trở về với mẹ…

Tiếng nói lảnh lót vang lên khiến Demonzu giật mình, thanh kiếm trên tay rơi xuống loảng xoảng. Hắn vội vã quay đầu lại, trước mắt hắn là hình ảnh của người phụ nữ ấy, người duy nhất hắn nể sợ trong cuộc đời này. Hắn vừa yêu vừa căm ghét người đàn bà đã phản tộc, phản chồng ấy.

– Bà…

– Trở về với đất, với ta đi.

– Không, ta phải sống, ta phải sống…_ Hắn quơ tay chân, hò hét điên cuồng, hắn muốn sống, hắn sợ chết, hãy để hắn mãi mãi tồn tại, đừng đưa hắn đi.

– Muộn rồi.

Đôi mắt Yume sáng rực, giọng nói đanh thép lạnh lùng. Nhẹ nhàng và dứt khoát, lưỡi gươm xuyên thẳng vào ngực Demonzu kết liễu cuộc đời kéo dài hàng nghìn năm của hắn. Hắn chết như Mika, Takeshi, Tubo và Kotoshi, những người mà hắn đã ra tay giết hại. Trang sử của hắn đã mãi mãi khép lại từ đây.

————————–

_ CẠCH…

Thanh gươm trên tay tôi rơi xuống rồi tan biến như bọt biển.

– Phụt…

Một dòng máu từ trong huyết quản, trào ra khỏi khóe miệng tôi. Đến lúc rồi, khi Demonzu chết cũng là lúc chất độc của hoa Pureblood phát tác, nó đang lan dần trong người tôi, mạnh mẽ, tàn ác, ăn sâu từng bộ phận khiến cơ thể tôi đau như bị muôn ngàn cây kim chích phải.

Đau đớn, tôi ngất đi trong máu và nước mắt, bên tai còn vang vọng lên những tiếng la hét, tiếng nức nở của mọi người. Số phận đã an bài, và tôi thì không thể tránh được nó.

————————————

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s